Mẹ kể: không biết Mẹ đã ăn trầu từ khi nào, chỉ nhớ là khi về làm dâu Nội. Vì Ông Bà Ngoại mất sớm nên khi làm dâu Mẹ như dồn hết tình thương cho Ông Bà Nội, như con gái ruột trong nhà. Và từ đó sau những ngày đồng áng nương rẫy, Mẹ tận tụy chăm sóc cho Ông Bà, những chuyện vui buồn Bà thường sẽ chia với Mẹ, những buổi chiều tối trời se lạnh, những buổi sáng mưa bấc cóng người thì miếng trầu như thật gần gũi ấm lòng. Và tình thương Mẫu tử thiêng liêng ấy cứ tăng dần lên cho đến khi Ông Bà quá vãng.
“Mẹ già như chuối chín cây
Gió đưa mẹ rụng con rày mồ côi”
Ca dao xưa càng nghe càng thấm thía !
Hải ngoại phương xa bao bà mẹ cô đơn ,
Trời cuối thu mưa lạnh gió hét từng cơn .
Thêm tin nhắn đề phòng nhiều thảm họa !
Quay về
Sám nguyện
Chắp tay
Hương đăng rực sáng
Vào ngày đản sinh
Trầm thơm thưa gửi tâm tình
Hoa khai gót tịnh
Niềm tin ắp tràn
Nhạc trời đâu đó rung vang
Luyến tiếc chi tuổi thanh xuân đã sống !
Từng vui mừng được hạnh phúc làm người .
Vững tay chèo giữa bão mưa gió lộng
Trống đánh trong lòng, ngoài vẫn mỉm cười !
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.