Bánh Lọt

08/08/201115:56(Xem: 12783)
Bánh Lọt



lotus_4

NGƯỜI ĐỔ PHÂN THUÊ


Tôi may mắn chứng kiến
Chuyện này của Thích Ca
Khi Ngài đang tá túc
Trong vườn cây Kỳ Đà.

Thời ấy thành Xá Vệ
Chật hẹp, lại đông dân
Nên việc đại tiểu tiện
Thành phức tạp bội phần.

Người giàu thường đại tiện
Vào bô bạc hoặc sành,
Rồi thuê người nghèo khổ
Đem đi đổ ngoài thành.

Có một người hạ tiện,
Tên ông là Ni Đề,
Nhà nghèo, chỉ kiếm sống 
Bằng cách đổ phân thuê.

Đức Phật biết người ấy
Nghiệp chướng xưa đã tan,
Và nay chính là lúc
Đưa ông lên Niết Bàn.

Một hôm tôi theo Phật
Vào thành gặp người này.
Vừa mới đến đầu phố,
Thấy ông, như mọi ngày

Đang gánh phân đi đổ.
Nhìn thấy Phật, ông ta
Liền xấu hổ lảng tránh,
Đứng nép sau góc nhà.

Bất ngờ, Phật xuất hiện,
Ông luống cuống, và rồi
Va thùng vào tường gạch,
Ngã, phân lấm đầy người.

Ông ta ngồi úp mặt,
Không dám ngước lên trông.
Phật hỏi: “Ông có muốn
Theo ta xuất gia không?”

“Bạch Thế Tôn cao quí,
Con hạ tiện, hèn nghèo,
Làm sao dám hỗn láo
Mơ ước thành tỳ kheo?”

Phật đáp: “Đạo ta lớn,
Không phân biệt sang hèn.
Ai muốn đều có thể
Bước chân vào cửa thiền.”

Ni Đề nghe, lập tức
Sụp lạy Phật Thích Ca,
Vui mừng đến phát khóc,
Xin được phép xuất gia.

Ngài sai tôi nhanh chóng
Đưa Ni Đề ra sông,
Giúp tắm rửa sạch sẽ
Rồi thay áo cho ông.

Sau khi về Tịnh Xá,
Người gánh phân thuê nghèo
Được Đức Phật thuyết pháp,
Nói: “Thiện Lai Tỳ Kheo!”

Lập tức tóc ông rụng,
Áo thành áo cà sa.
Từ đó ông chính thức
Là người của Thích Ca.

Ông nghe Phật giảng pháp,
Đầu óc ngộ rất nhanh,
Rồi chứng A Lan Hán,
Đủ các phép Thần, Minh.

Người dân trong thành phố
Hay tin về Ni Đề,
Không che giấu khinh bỉ
Và những lời cười chê.

“Cái lão gánh phân ấy
Nay thành tỳ kheo à?
Sao phải cúng dàng lão?
Sao phải cho vào nhà?”

Đức vua Ba Tư Nặc
Nghe hết những lời đồn.
Vua cũng không thích lắm,
Bèn gặp Đức Thế Tôn.

Khi xe đến Tịnh Xá,
Vua thấy một nhà sư
Vá áo trên tảng đá,
Nét mặt rất nhân từ.

Bên cạnh ngài đang có
Bảy trăm người nhà trời
Dâng hoa và múa hát,
Chắc giúp ngài nghỉ ngơi.

Vua lại gần, đảnh lễ
Rồi nói ý định mình.
“Mời bệ hạ ngồi nghỉ,
Để tôi vào thưa trình.”

Nói xong nhà sư ấy
Khẽ cúi chào, và rồi
Chui qua tảng đá lớn
Mà trước đấy đã ngồi.

Lát sau ngài quay lại,
Báo Đức Phật đang chờ,
Cũng chui qua tảng đá,
Làm nhà vua sững sờ.

Vua thầm nghĩ: Trước hết
Phải hỏi Phật, người này
Là ai mà giỏi vậy,
Chui qua đá, lạ thay.

Phật đáp: “Ngài muốn biết
Nhà sư ấy là ai?
Là người hèn hạ nhất
Trong vương quốc của ngài.

Ni Đề là tên họ,
Trước làm nghề đổ phân,
Nay là vị La Hán
Phép thần thông như thần.

Bệ hạ bận trăm việc,
Đến thăm ta hôm nay,
Chắc không phải vô cớ,
Ngài muốn hỏi người này?”

Đức vua Ba Tư Nặc
Cúi rất thấp trước Ngài:
“Xin Thế Tôn cho biết
Trước người này là ai,

Đã làm gì nên tội
Để thành người đổ phân,
Rồi chứng A La Hán,
Phép thần thông như thần?”

Để trả lời, Đức Phật
Đã kể câu chuyện này,
Cũng lại về nhân quả,
Chí lý và rất hay.

*
Vô lượng kiếp về trước,
Nghìn vạn cõi nhân gian,
Khi Đức Phật Ca Diếp
Sinh và nhập Niết Bàn.

Có mười vạn tăng phật
Sống ở rừng Tùng Lâm.
Một hôm, vị tăng chủ
Kiết lỵ mãi không cầm.

Ông cậy thế tăng chủ,
Không chịu ra nhà cầu,
Mà đi vào bô bạc
Bắt một người đổ hầu.

Người ấy, ông không biết,
Đã chứng Tu Đà Hoàn.
Vậy là ông đã bắt
Một thánh nhân đổ phân.

Vì sự phạm thượng đó,
Người ấy, tức Ni Đề,
Trong suốt năm trăm kiếp
Làm người đổ phân thuê.

*
Nghe Đức Phật nói thế,
Vua cả mừng, ôm chân
Xin lỗi người hèn mọn
Nay là bậc thánh thần.

Mọi người thấy, hoan hỉ,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2019(Xem: 33922)
Xuân và Thi Ca là tập hợp của những bài pháp thoại, văn và những bài thơ cảm nhận về xuân qua nhiều thể tài văn chương khác nhau. Từ khi có đất trời là có xuân, xuân biểu hiện giữa muôn ngàn sự sống linh hoạt và sống động. Xuân là một bức tranh đời kỳ diệu; là bản trường ca vô tận, với nhiều cung bậc trầm bổng khác nhau, chuyển sức sống lên tận mạch nguồn của muôn vật và nhân sinh; xuân mở ra cho con người một bầu trời đầy trăng sao và hy vọng;
03/10/2019(Xem: 12425)
Mỗi ngày giây phút thoáng qua Giờ đây nhìn lại tuổi ta đã già Làm thơ chia sẻ gần xa Mong rằng bạn đọc thứ tha lỗi lầm
03/10/2019(Xem: 12866)
Kính bạch Thầy, xem hình ảnh chuyến hành hương kỳ này, con thật thấy ngậm ngùi cho số phận mình bị đau khớp gối , nhưng hình ảnh quý nhân mà con gặp được năm nào cũng làm con thấy an ủi . Đây là bài thơ chuẩn nhất để nói về đại quý nhân mà con được gặp . Kính HH
28/09/2019(Xem: 10959)
Làng thôn kia cách kinh thành Tính ra trăm dặm quả tình xa xôi Trong làng có một giếng khơi Nước trong, ngon ngọt khác đời lâu nay,
27/09/2019(Xem: 11326)
Có đôi lúc giật mình… sao sửa Pháp! Không nhẫn kham chờ đúng lúc… tuỳ duyên Khó giải thích… thôi đành ” CỨ TỰ NHIÊN ” Ai hiểu cho… Tâm cứ luôn xao xuyến…
16/09/2019(Xem: 14908)
Đừng nên thấy xấu chê bai Cũng đừng ganh tỵ, người tài hơn ta. Đừng nên chứng tỏ đa tài Cũng đừng tranh luận, kẻ say men nồng. Đừng nên nói những lời ngông Cũng đừng chữi mắng, cho lòng nhẹ vơi. Đừng nên oán trách đất trời Cũng đừng oán hận, cho đời mất vui. Đừng nên thấy khó mà lùi Cũng đừng nhục chí, chôn vùi tấm thân.
15/09/2019(Xem: 13494)
Bé là ai mà thoáng nhìn đẹp quá Đầu thì tròn còn trán lại thì cao Ngồi bán già đôi mắt nhắm nhẹ vào Dõi hơi thở nhịp nhàng như trăng sáng.
15/09/2019(Xem: 12263)
Ngày tiễn hoàng hôn thật tuyệt vời Bóng chiều lướt thướt nhẹ nhàng trôi Mây thương dấu cội triền khe suối Chim nhớ tàn cây mé núi đồi
14/09/2019(Xem: 11993)
Tình người Kính bạch Thầy, lên Sydney con lại học được một phương châm trong trường học của cháu nội là " Be kind not to be proud " để tập tánh khiêm nhượng dù mình được nhiều phúc lợi hơn người . Con kính dâng bài thơ này đến Thầy để chia sẻ , HH
12/09/2019(Xem: 16801)
Kính bạch Thầy, Mấy hôm nay xem lại giấy tờ và hình ảnh sinh hoạt của Phật tử tại Chùa Quốc Tế ở Darwin, con nhớ nghĩ thâm ân quý Thầy Cô từ tiểu bang khác đến Darwin hoằng Pháp qua những chuyến bay suốt đêm dài, nên con có cảm tác một bài, như sau: