Sai Ma

08/08/201111:56(Xem: 12393)
Sai Ma


lotus_5

SAI MA


Chính tôi được chứng kiến,
Phật Thích Ca Mâu Ni
Khi ở rừng Lâm Trúc,
Thuộc nước La Duyệt Kỳ.

Bấy giờ có người nọ
Thuộc dòng Bà La Môn,
Chăm làm nhưng nghèo kiết,
Không nuôi nổi vợ con.

Chợt anh nghe người nói
Phật có bốn đại hiền,
Là Tôn giả Ca Diếp,
Tôn giả Mục Kiền Liên,

Tôn giả Xá Lợi Phất,
Cuối cùng, người thứ tư -
Tôn giả A Na Luật,
Đại bi và đại từ.

Anh nghe nói các vị
Hay giúp đỡ người nghèo,
Làm đời họ thay đổi,
Ban phước lộc rất nhiều.

Anh chàng này mừng lắm,
Quyết làm thuê kiếm tiền,
Mua các thứ trai, lễ
Dâng cúng bốn đại hiền.

Anh gặp được bốn vị,
Kính trọng nói lời mời.
Dẫu cao sang, thần phép,
Các vị đã nhận lời.

Thọ trai xong, các vị
Liền giảng pháp tại nhà
Cho anh chồng và vợ
Có tên là Sai Ma.

Giảng về ngôi Tam Bảo,
Về thọ trì Tam Quy,
Về Bát Quan Trai Giới
Và bác ái, từ bi.

Vợ chồng nghe, xin hứa
Sẽ nhất mực tuân theo.
Còn bốn đại tôn giả
Trở về với tỳ kheo.

Lại nói vua nước ấy,
Có tên là Bình Sa,
Một hôm đi săn thú,
Trên đường trở về nhà

Thấy một tên tội phạm
Bị trói, treo bên đường.
Hắn đói, xin bố thí,
Vua thấy, động lòng thương,

Hứa cho bánh và nước.
Thế mà ngài lại quên,
Về đến nhà mới nhớ, 
Thì trời đã tối đen.

Vua sai lính đưa bánh.
Chúng sợ không dám liều.
Vì nghe nói chỗ ấy
Ma quỉ có rất nhiều.

Cuối cùng vua hứa thưởng
Một nghìn đồng tiền vàng
Cho ai đưa bánh, nước
Giúp người kia trong rừng.

Vợ của người nghèo đói,
Tức là cô Sai Ma
Đã nhận lời đưa bánh
Và nước cho anh ta.

Quả đúng nhiều thú dữ
Và ma quỉ hiện lên.
Nhờ Bát Quan Trai Giới
Nên cô vẫn bình yên.

Sau đó cô nhận thưởng,
Xây ngôi nhà thật to,
Mua ruộng, thuê đầy tớ,
Sống hạnh phúc, vô lo.

Chồng cô, anh nghèo đói
Được vua triệu vào cung,
Cho một chức quan lớn,
Cũng vinh hiển vô cùng.

Vậy là ta đã thấy,
Nhờ một bữa cúng dàng
Mà một nhà nghèo khổ
Được ân phước nghìn vàng.

Một hôm gia đình họ
Sửa lễ trọng cúng trai,
Mời Đức Phật đến dự.
Tôi cũng đi với Ngài.

Cơm xong, Phật thuyết pháp
Về bố thí, sinh thiên,
Về cả phép trì giới,
Và các phép đức, hiền.

Hai vợ chồng chăm chăm chú
Nghe, tâm trí sáng dần,
Như uống nước cam lộ,
Chứng quả Tu Đà Hoàn.

Chúng tôi thấy, hoan hỉ,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân

35
SAI MA

Chính tôi được chứng kiến,
Phật Thích Ca Mâu Ni
Khi ở rừng Lâm Trúc,
Thuộc nước La Duyệt Kỳ.

Bấy giờ có người nọ
Thuộc dòng Bà La Môn,
Chăm làm nhưng nghèo kiết,
Không nuôi nổi vợ con.

Chợt anh nghe người nói
Phật có bốn đại hiền,
Là Tôn giả Ca Diếp,
Tôn giả Mục Kiền Liên,

Tôn giả Xá Lợi Phất,
Cuối cùng, người thứ tư -
Tôn giả A Na Luật,
Đại bi và đại từ.

Anh nghe nói các vị
Hay giúp đỡ người nghèo,
Làm đời họ thay đổi,
Ban phước lộc rất nhiều.

Anh chàng này mừng lắm,
Quyết làm thuê kiếm tiền,
Mua các thứ trai, lễ
Dâng cúng bốn đại hiền.

Anh gặp được bốn vị,
Kính trọng nói lời mời.
Dẫu cao sang, thần phép,
Các vị đã nhận lời.

Thọ trai xong, các vị
Liền giảng pháp tại nhà
Cho anh chồng và vợ
Có tên là Sai Ma.

Giảng về ngôi Tam Bảo,
Về thọ trì Tam Quy,
Về Bát Quan Trai Giới
Và bác ái, từ bi.

Vợ chồng nghe, xin hứa
Sẽ nhất mực tuân theo.
Còn bốn đại tôn giả
Trở về với tỳ kheo.

Lại nói vua nước ấy,
Có tên là Bình Sa,
Một hôm đi săn thú,
Trên đường trở về nhà

Thấy một tên tội phạm
Bị trói, treo bên đường.
Hắn đói, xin bố thí,
Vua thấy, động lòng thương,

Hứa cho bánh và nước.
Thế mà ngài lại quên,
Về đến nhà mới nhớ, 
Thì trời đã tối đen.

Vua sai lính đưa bánh.
Chúng sợ không dám liều.
Vì nghe nói chỗ ấy
Ma quỉ có rất nhiều.

Cuối cùng vua hứa thưởng
Một nghìn đồng tiền vàng
Cho ai đưa bánh, nước
Giúp người kia trong rừng.

Vợ của người nghèo đói,
Tức là cô Sai Ma
Đã nhận lời đưa bánh
Và nước cho anh ta.

Quả đúng nhiều thú dữ
Và ma quỉ hiện lên.
Nhờ Bát Quan Trai Giới
Nên cô vẫn bình yên.

Sau đó cô nhận thưởng,
Xây ngôi nhà thật to,
Mua ruộng, thuê đầy tớ,
Sống hạnh phúc, vô lo.

Chồng cô, anh nghèo đói
Được vua triệu vào cung,
Cho một chức quan lớn,
Cũng vinh hiển vô cùng.

Vậy là ta đã thấy,
Nhờ một bữa cúng dàng
Mà một nhà nghèo khổ
Được ân phước nghìn vàng.

Một hôm gia đình họ
Sửa lễ trọng cúng trai,
Mời Đức Phật đến dự.
Tôi cũng đi với Ngài.

Cơm xong, Phật thuyết pháp
Về bố thí, sinh thiên,
Về cả phép trì giới,
Và các phép đức, hiền.

Hai vợ chồng chăm chăm chú
Nghe, tâm trí sáng dần,
Như uống nước cam lộ,
Chứng quả Tu Đà Hoàn.

Chúng tôi thấy, hoan hỉ,
Ca ngợi thầy Thích Ca.
Rồi tất cả lễ phép
Cúi đầu chào, lui ra.

Thái Bá Tân
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2017(Xem: 11904)
Cuộc đời ta chẳng có gì đổi khác Cứ mãi mê bao hoang tưởng ban đầu Cho công danh và sự nghiệp đứng đầu ( Nhìn bà cựu Tổng Thống Nam Hàn sẽ rõ hơn ) Thế mới khổ là do tâm ta tạo .
07/04/2017(Xem: 12130)
Lá biếc nghiêng che dải lụa cong, Xanh tràn núi nhỏ giữa trời không. Chiều thu cửa khép màu mây tím, Tháng hạ trường tan cánh phượng hồng. Em đến duyên xưa lay nỗi nhớ, Ta qua lối cũ hiểu niềm mong. Bờ vai gầy guộc mờ sương khói, Trên đỉnh phù vân thấy chạnh lòng.
07/04/2017(Xem: 10061)
Hương phấn chiều về hoa trắng bay Đời ta trôi dạt tận phương này Vui cùng vui với nguồn tâm đạo Vui tiếng chuông chùa giữa đổi thay .
06/04/2017(Xem: 12442)
Em là nữ xin cứ là người nữ Đừng thèm chi chuyển đổi lại thành nam Miễn hai ta cùng cất bước lên đàng Cùng tu niệm Phật Tánh đâu cũng có .
05/04/2017(Xem: 17644)
Trước bức ảnh được chụp cách đây 80 năm... Ngồi ngắm chân dung thời còn xuân xanh của Mẹ, lúc Người mới tuổi 17, niềm hạnh phúc râm ran, cảm xúc dâng lên mà gõ nhịp ra thơ... Thơ không hết ý, làm sao mà hết được, nên chỉ cần biết rằng mình yêu kính Mẹ vô vàn, và tôn thờ Người đến ngàn kiếp trôi lăn...
05/04/2017(Xem: 10161)
lối về sao rất lạ trong mắt em đường xa tiếng dế kêu ngày hạ lay động mấy dặm hoa
05/04/2017(Xem: 11316)
Vàng bạc giấy tiền đốt tiêu hao Ô nhiễm môi trường khổ biết bao Thà đem cứu giúp người đói khổ Phước đức ân sâu nghĩa đồng bào .
03/04/2017(Xem: 11483)
Ôi ! Tháng tư lòng sao nhớ mãi Nhớ một chiều cất bước ra đi Trên mình chẳng có cái chi Chỉ còn bộ áo lính ghi tên mình .
01/04/2017(Xem: 18423)
Gió đưa câu hát ru chiều Cơn giông thầm lặng đỉnh đèo lưu tên Dòng trôi vui xuống buồn lên Phẳng phiu nghiệp chướng, gập ghềnh duyên may.
31/03/2017(Xem: 11507)
Ta còn chút nắng, chút sương chút hoa lá cỏ, chút vương vấn lòng. Thì đây núi, Thì đây sông Cõi quê hương ấy... Thuở Hồng-Lạc xưa.