Vu Lan hoài cảm

27/06/201103:34(Xem: 11976)
Vu Lan hoài cảm

VU LAN HOÀI CẢM

Thích Minh Thọ

Mỗi năm cứ độ thu về, tiếng chuông buồn da diết, trên cành cây khô trụi lá, ve sầu rỉ rả giọng ai oán thê lương như đa mang, như chất chứa nỗi niềm trong cô tịch, chừng âm ba đồng vọng. Đó có phải chăng tiếng lòng từ muôn thuở của thế nhân đang chìm đắm giữa dòng đời sinh diệt, hay bể khổ chơi vơi, nơi tăm tối mịt mùng của triền miên sa đọa. . .

Từ những phạm trù đó đã ảnh hiện, đã khêu gợi và thật sự chúng được tô hồng bằng hình tượng của Vu Lan, trong vô vàn trái tim hiếu hạnh. Để họ phải nhớ gì, nghĩ gì và phải làm gì cho đúng nghĩa sống, một con người ngay trong thực tại hôm nay, và bây giờ hay hơn thế nữa. . . trách vụ và bổn phận đạo làm người :

Vu Lan năm trước con còn mẹ,
Đóa hồng cài áo trắng tinh khôi,
Năm nay hoa trắng con cài áo;
Mùa hiếu năm nay mẹ mất rồi.

Năm trước mất cha còn có mẹ,
Nguồn vui chưa trọn mẹ qua đời,
Mất cha còn mẹ nguồn an ủi;
Màu trắng giờ đây trắng tợ vôi.

Âm thầm con đếm bước thời gian,
Nghĩ nhớ song thân suối lệ tràn,
Mong mỏi cho mau rằm tháng bảy;
Lễ đàn cúng tế hội Vu Lan.

Lễ hội kỳ siêu con niệm kinh,
Cầu mong cha mẹ thoát mê tình,
Nguyện cầu Tam Bảo gia hộ ân đức;
Siêu độ song đường chóng vãng sanh.

Thích Minh Thọ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2014(Xem: 14094)
Đừng trách đừng buồn đừng thở than Đừng hờn đừng giận đừng ngỡ ngàng Nhẹ nhàng chấp nhận điều ngang trái Oán hận làm chi chuyện bẽ bàng
21/09/2014(Xem: 15844)
Cõi tạm ta bà, cõi nghiệt oan, Can chi sân hận đến hơi tàn. Một nhành dương liễu xua ba nghiệp, Bốn tiếng hồng danh (*) độ sáu đàng. Ma đạo lộng hành thời mạt pháp,
21/09/2014(Xem: 19972)
Không vui, không buồn Một thời Thế Tôn ở Sàketa, rừng Anjana, tại vườn Nai. Rồi thiên tử Kakudha, sau khi đêm đã gần mãn, với nhan sắc thù thắng chói sáng toàn khu rừng Anjana, đi đến đảnh lễ, bạch Thế Tôn: Thưa Sa môn, Ngài có hoan hỷ không? Ta được cái gì, này Hiền giả, mà Ta hoan hỷ? Nếu vậy, thưa Sa môn, có phải Ngài sầu muộn? Ta mòn mỏi cái gì, này Hiền giả, mà Ta sầu muộn? Vậy thời thưa Sa-môn, Ngài không hoan hỷ và không sầu muộn? Thật như vậy, này Hiền giả.
18/09/2014(Xem: 13626)
Pháp quốc mười năm vắng bóng Thầy Tử tôn đại chúng vọng trời Tây Linh tại ngã, bất linh tại ngã Sơn cao quán tưởng Thầy còn đây !
18/09/2014(Xem: 14402)
Quán đây là tánh lắng nghe, Thế gian bể khổ mà se cỏi lòng. Âm thanh vang dội trên không, Bồ Đề kiên cố ngóng trông cứu đời. Tát tha kéo khỏi rối bời, Cứu người đau khổ mau rời cõi mê.
18/09/2014(Xem: 17780)
Ao chùa dưới ánh bình minh, Muôn hoa đua nở cảnh tình mến thương. Cánh sen còn đọng giọt sương, Cánh này đầy hạt bóng gương đón mời,
15/09/2014(Xem: 18102)
Mở cửa ra vào chẳng mọc mời Cớ sao Muỗi tự tiện vào chơi Vo ve âm điệu nghe khó chịu Dán sát bên tai úp mở lời
15/09/2014(Xem: 15875)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 18824)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 14447)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi: