Nhớ Mẹ (thơ)

11/04/201109:47(Xem: 9809)
Nhớ Mẹ (thơ)

1-HT-HuyenTon
NHỚ MẸ


 

Thu về gió hỏi giọng tỉ tê,
Lành lạnh heo may xót não nề!
Vu-Lan, báo đáp ân Cha Mẹ!
Mục-Liên, Ngài đã vẹn câu thề.
Còn con, sinh hóa trong thương nhớ!
Báo ân còn đợi! Vu-Lan về?
Vu-Lan nào ở tiết heo may?
Mà ở buồn vui, ở đắng cay,
Ở trong chuông mõ, trong kinh kệ,
Ở cả trong con, tuổi đọa đày!
Những lúc thanh nhàn con nhớ Mẹ!
Trải thân kham khổ "Mẹ" đêm ngày.
Thuở bé con chơi trên ruộng đồng,
Chơi trong mưa gió, trong nắng hồng.
Chạy về, ập cả vô mình Mẹ,
Mẹ cười! Mẹ ấp đứa con ngông.
Mình con đẫm ướt bùn đất bụi,
Mẹ vẫn yêu con, Mẹ bế bồng.
Nhớ thuở đong đầy, sáu tuổi xanh!
Kệ kinh theo bạn, chúng tu hành,
Thời khóa Lăng-Nghiêm vừa Thánh-Chúng. (Hòa Nam...)
Chen ra tìm mẹ dưới am tranh,
Mẹ cười âu yếm, mẹ đẩy con:
Các Chú nhìn kia, con thấy không!
Con nhớ ân sâu của Mẹ hiền,
Mẹ hiền là cả cõi thần tiên,
Mẹ trong hơi thở trong thức ngủ!
Máu chạy, xương reo rõi khắp miền.
Bao lời Phật dạy, con tụng niệm,
Dâng cả về cho đấng Mẹ hiền.
Mẹ ở phương nào, con biết không!
Cõi ấy trần gian! Cõi Thiên Long?
Trong con là cả bầu trời Mẹ
Mỗi khi nhớ Mẹ con đau lòng,
Nguyện cầu, Mẹ đã về siêu thoát,
An nhàn tự tại, trụ viên dung.

 

Nam Mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát.

Melbourne, Vu Lan 2544. VL 4879.
Thích Huyền Tôn

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/10/2016(Xem: 10680)
Khi tâm xả là không còn chấp thủ Xả bỏ đi chuyện tốt xấu khen chê Buông bỏ điều từng đắm nhiễm đam mê Gây trở ngại đem đến nhiều phiền phức
18/10/2016(Xem: 11775)
Đêm khuya bước ra cửa Nhìn trăng sáng trời cao Ta chắp tay đứng lặng Lòng cảm xúc dâng trào .
16/10/2016(Xem: 11238)
Bi là giúp chúng sanh lìa đau khổ- Được ấm no bớt những cảnh cơ hàn- Hết khó khăn không còn phải gian nan- Sống vững chãi giữa cuộc đời xao động
15/10/2016(Xem: 12804)
Từ có nghĩa giúp chúng sanh an lạc - Không phân chia kẻ lạ hay người thân- Không so đo không tính toán xa gần- Tôn trọng hết mọi loài cùng vạn vật
12/10/2016(Xem: 10292)
Rồi một ngày sẽ đến Thân xác này rã tan Đất trở về với đất Còn chi nữa mà tham.
07/10/2016(Xem: 14320)
Chùm Tứ Cú Lục Bát có Nụ Cười hưởng ứng. Chào ngày mới Chào nhau ngày mới nắng vàng Từng tia hi vọng ấm tràn ước mơ Chào nhau ngày mới bài thơ Tiễn ngày qua đã trống trơ tiếng cười.
07/10/2016(Xem: 17164)
Vào Thu đọc thơ Nguyễn Du: Hai bài thơ mang tên Thăng Long của Nguyễn Du Một phần nghiên cứu dịch văn bản thơ chữ Hán Nguyễn Du qua bài Thăng Long 昇龍 [1] Tản mạn nhận diện Quốc hiệu Việt Nam trong ý thơ của bài thơ Thăng Long Khái niệm lịch sử của Thăng Long Thăng Long, là kinh thành - kinh đô của đất nước Đại Việt, từ vương triều Lý , (gọi là nhà Lý hoặc Lý triều, 1009-1225) cho đến triều đại nhà Lê Trung Hưng (1533-1789), tổng cộng 564 năm[2]. Thăng Long cũng được hiểu và được biết đến trong lịch sử vốn là địa danh tên cũ của Hà Nội hiện nay. Thăng Long nghĩa là “rồng bay lên” theo nghĩa Hán-Việt, hay 昇隆[4] nghĩa là “thịnh vượng”. Từ Thăng Long: “昇隆” là từ đồng âm với tên “昇龍: Thăng Long”, nhưng mang nghĩa khác với “昇龍”.
07/10/2016(Xem: 12438)
Hoàng cung cảnh đẹp vô cùng- Hoa thơm, cỏ lạ một vùng tươi xinh- Có hòn non bộ hữu tình- Có hồ bán nguyệt in hình trời mây
07/10/2016(Xem: 10008)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa- Có tài đô vật rất ư tuyệt vời- Lại thêm sức mạnh hơn người,- Khi trong nội bộ ngay nơi viện nhà
07/10/2016(Xem: 12459)
Mười tám năm - Hoa Vô Ưu - Vườn xưa lấp lánh cánh hoa tâm - Mười tám năm Kẻ còn người mất - Hương Vô Ưu - Thơm ngát cõi vô thường