Nằm trên giường bịnh

23/04/201504:40(Xem: 13291)
Nằm trên giường bịnh

Hoa cuc quang duc (9)

Chén rượu nồng đắng cay mùi độc dược

Khói thuốc thơm từng cánh nở gươm đao!"
 
Xưa nay những bậc anh hào
Sá chi điếu thuốc làm hư hao phổi minh
Cùng làm ô nhiễm môi sinh
Hại cho tât cả chúng sanh trên đời,
Những ai có dạ thương người
Giữ mình trong sạch từng hơi thở vào.
Bao nhiêu ý tưởng thanh cao
Bao nhiêu lời dạy ai nào hiểu cho,
Riêng mình ich kỷ bo bo
Nghiệp lực trói chặt khó mò lối ra.
Thiệt người mà cũng hại ta
Người đau mình cũng xót xa chút tình,
Rồi sau này đến lượt mình
 Ho hen Lao Phổi Đau Tim, Dạ dày.
Ham vui qua hết tháng ngày
Đến khi đầu bạc chân tay rụng rời,
Trên môi héo hắt nụ cười
Nằm trên giường bịnh ai thời cứu cho!
Khôn ngoan tài trí nên lo
Cứu mình mà cũng đô cho mọi người
An Vui hạnh phúc yêu đời
Tự do tự tại thoát nơi ngục tù..."
    Seattle, 23-4-2015.

Hoa cuc quang duc (6)


* Hello Minh Châu
Bịnh thầy phát triễn đã lâu.
Bạch cầu không có, hồng cầu cũng low!
Dễ bị lây nhiễm bịnh đau
Ho nhiều phổi yếu ngủ đâu được nào,
Môi trường ô nhiễm áp vào
Sưc khỏe suy nhược, 10 pounds trụt dần...
Café thuốc lá không dùng
Mà đi xét nghiệm Phổi mình xám đen!!!
BÂy giờ phải uống Trụ Sinh
Tàn phá sức khỏe càng thêm ốm gầy.
Về quê, - hủy vé máy bay,
Bác sĩ căn dặn chờ ngày khỏe ra
Bấy giờ mới được đi xa
Mới được tiếp xúc bạn bè bà con.
Tuyệt đối giữ sạch môi trường
May ra tìm thấy con đường tương lai..."
      Seattle, 23-4-2015. NK. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/10/2013(Xem: 23149)
Không biết từ đâu ta đến đây Mang mang trời thẳm đất xanh dày Lớn lên mang nghiệp làm thi sĩ Sống điêu linh rồi chết đọa đày Mấy câu thơ thời tuổi trẻ, lúc mới 23 tuổi ấy đã theo suốt cuộc đời Nguyễn Đức Sơn, một thi sĩ kiệt xuất trên bầu trời văn nghệ Việt Nam hiện đại. Rờn lạnh hoang vu một tâm hồn cô độc, cô liêu khốc liệt, luôn luôn ngún cháy bên trong chiều sâu linh thức một ngọn lửa tịch mịch vô hình, thường trực đứng giữa đôi bờ sống chết giữa đỉnh cao và hố thẳm của tồn sinh bức bách ngay từ những ngày còn chạy lông bông đùa rỡn cùng sóng vàng cát trắng vu vơ dọc mấy hàng cây thông xanh ngút ven bãi biển Ninh Chữ xa mù. Từ đó, từ thuở nhà thơ chào đời năm 1937 ở làng Dư Khánh, Thanh Hải, Ninh Thuận đến nay cũng hơn 70 năm trời đằng đẵng trôi qua rồi mà ngọn lửa tịch mịch đó vẫn còn hừng hực rực ngời như một ngọn lửa thiêng trong lòng người thi sĩ dị thường :
19/10/2013(Xem: 18881)
" Đau thì đau vậy để mà Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi. Trải qua vô số kiếp rồi Gây bao tội ác cho người khổ đau,
10/10/2013(Xem: 22628)
Phạm Thiên Thư, Phạm Công Thiện, Lê Mạnh Thát, Tuệ Sỹ, Phạm thế Mỹ, Trịnh Công Sơn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Giáng, Trí Hải...
06/10/2013(Xem: 87104)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 18798)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 20094)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18961)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”