Cõi Trang Nghiêm (thơ)

31/10/201015:15(Xem: 14855)
Cõi Trang Nghiêm (thơ)

lotus_56

CÕI TRANG NGHIÊM



Giấc đời tỉnh hạt mù sương

Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh.

Mới hay từ buổi vô tình

Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.

Về đây dưới mái đạo từ

Trên vai áo bụi nghiêng bờ từ sanh

Luân hồi thuở tóc còn xanh

Buông tay cười mộng qua thành kim cương.

Rừng mơ chín giữa mùa hương

Câu kinh nở giữa tình thương vạn loài.

Chân tâm thường trụ Như Lai

Đâu đâu cũng Phật vượt ngoài sắc-không.

Đã mang thân giữa bụi hồng

Thì cho trót kiếp bềnh bồng trăm năm

Đường đời vạn nẻo xa xăm

Nhưng con đường đạo một tâm sạch làu.



Giã từ cõi mộng chiêm bao

Bên trời phương ngoại dạt dào tuyết sương.

Ta từ trong cõi vô thường

Nghe tâm kinh chuyển tỏ tường dặm xưa.

Ai đang diễn nghĩa Phật thừa

Pháp vô sanh – Khách qua đường hỏi mây.

Cánh hoa chơn lý thơm đầy

Tâm kia thanh tịnh, cõi nầy trang nghiêm.

MẶC PHƯƠNG TỬ.


lotus_8

GỌI EM



Gót ai rộn bước phong trần

Áo ai lấm bụi gánh phần tử sanh

Thì em ơi, chuyện đã đành !

Nợ tằm thôi, lá dâu xanh – nữa là…



Mai nầy gió bụi đường xa

Xin em trút nặng tình qua lối mòn.

Gió lùa hạt bụi về non

Hào quang kết tụ ngọc tròn kim cương.



Xin em quẳng gánh vô thường

Cho trăm hoa nở bên đường tử sanh.

Chim linh về hót trên cành

Mùa xuân chín mộng trút nhanh ưu phiền.



Gọi em từ cõi vô biên

Từ tim thơ vọng nối liền tâm kinh.

Kiếp phù sinh,

Kiếp chúng sinh,

Cho tan rã mộng ân tình nghe em !



Dặm trời nở cánh hoa thiền

Trong em và khắp cả miền nhân gian

Như mùa xuân của muôn vàn

Cánh vô ưu với hương đàn chiên bay.



Đường trần

Tháng rộng

Năm dài,

Đóa ba sinh lỡ kiếp nầy là thôi !

Nẻo về biếc ngọc em ơi,

Rũ cơn hồng bụi, ngọt lời Tâm Kinh.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2019(Xem: 32485)
Xuân và Thi Ca là tập hợp của những bài pháp thoại, văn và những bài thơ cảm nhận về xuân qua nhiều thể tài văn chương khác nhau. Từ khi có đất trời là có xuân, xuân biểu hiện giữa muôn ngàn sự sống linh hoạt và sống động. Xuân là một bức tranh đời kỳ diệu; là bản trường ca vô tận, với nhiều cung bậc trầm bổng khác nhau, chuyển sức sống lên tận mạch nguồn của muôn vật và nhân sinh; xuân mở ra cho con người một bầu trời đầy trăng sao và hy vọng;
03/10/2019(Xem: 11624)
Mỗi ngày giây phút thoáng qua Giờ đây nhìn lại tuổi ta đã già Làm thơ chia sẻ gần xa Mong rằng bạn đọc thứ tha lỗi lầm
03/10/2019(Xem: 11887)
Kính bạch Thầy, xem hình ảnh chuyến hành hương kỳ này, con thật thấy ngậm ngùi cho số phận mình bị đau khớp gối , nhưng hình ảnh quý nhân mà con gặp được năm nào cũng làm con thấy an ủi . Đây là bài thơ chuẩn nhất để nói về đại quý nhân mà con được gặp . Kính HH
28/09/2019(Xem: 10088)
Làng thôn kia cách kinh thành Tính ra trăm dặm quả tình xa xôi Trong làng có một giếng khơi Nước trong, ngon ngọt khác đời lâu nay,
27/09/2019(Xem: 10017)
Có đôi lúc giật mình… sao sửa Pháp! Không nhẫn kham chờ đúng lúc… tuỳ duyên Khó giải thích… thôi đành ” CỨ TỰ NHIÊN ” Ai hiểu cho… Tâm cứ luôn xao xuyến…
16/09/2019(Xem: 13365)
Đừng nên thấy xấu chê bai Cũng đừng ganh tỵ, người tài hơn ta. Đừng nên chứng tỏ đa tài Cũng đừng tranh luận, kẻ say men nồng. Đừng nên nói những lời ngông Cũng đừng chữi mắng, cho lòng nhẹ vơi. Đừng nên oán trách đất trời Cũng đừng oán hận, cho đời mất vui. Đừng nên thấy khó mà lùi Cũng đừng nhục chí, chôn vùi tấm thân.
15/09/2019(Xem: 12228)
Bé là ai mà thoáng nhìn đẹp quá Đầu thì tròn còn trán lại thì cao Ngồi bán già đôi mắt nhắm nhẹ vào Dõi hơi thở nhịp nhàng như trăng sáng.
15/09/2019(Xem: 10918)
Ngày tiễn hoàng hôn thật tuyệt vời Bóng chiều lướt thướt nhẹ nhàng trôi Mây thương dấu cội triền khe suối Chim nhớ tàn cây mé núi đồi
14/09/2019(Xem: 10727)
Tình người Kính bạch Thầy, lên Sydney con lại học được một phương châm trong trường học của cháu nội là " Be kind not to be proud " để tập tánh khiêm nhượng dù mình được nhiều phúc lợi hơn người . Con kính dâng bài thơ này đến Thầy để chia sẻ , HH
12/09/2019(Xem: 15062)
Kính bạch Thầy, Mấy hôm nay xem lại giấy tờ và hình ảnh sinh hoạt của Phật tử tại Chùa Quốc Tế ở Darwin, con nhớ nghĩ thâm ân quý Thầy Cô từ tiểu bang khác đến Darwin hoằng Pháp qua những chuyến bay suốt đêm dài, nên con có cảm tác một bài, như sau: