Trôi Theo Dòng Hư Thực

01/07/201508:09(Xem: 17122)
Trôi Theo Dòng Hư Thực

Troi Theo Dong Hu Thuc



Lời ngỏ

 

       Chào đời với cơn nắng của mùa hạ, những hài nhi tuần tự ra đời để tìm dòng suối mát ngọt ngào êm dịu. Trong cái khát vọng của tháng ngày triền miên bị nhốt trong thai bào tâm linh huyền diệu, những hài nhi quên mất cả tuổi tên, đi lạc vào rừng Thơ để tìm dòng suối trong lành uống vội vả âm thanh của cuộc sống rồi cất lên tiếng hát xa xăm... Dàn nhạc của rừng Thơ đón lấy nhịp cầu tri âm và rung lên những đường tơ tình tự. Diễn đạt cái thân thương của tình người, cái êm ả của thiên đường ký ức, sự vui buồn của những cuộc tao ngộ khói sương và tâm sự của thế hệ sau những tháng năm hành hương dài diệu vợi.

       Ngôn ngữ vốn vô thường nhưng âm điệu vẫn ngát hương... từ những điệu ru bồng bềnh của mẹ ngày xa xưa xin được dệt thành suối Thơ bên rừng trần thế, và ngày nao gót phiêu bạt mỏi mòn tác giả xin dừng lại gối lên suối biếc và ngủ giấc ngàn thu, hòa với hư vô để đi vào đại thể...

Thế nhưng thời gian vô thường, cõi mộng phù du…từ cái thưở ban đầu đơn sơ, chơn chất ấy cho đến ngày nay cũng đã 60 năm một  đời người rồi…tác giả giật mình thảng thốt viết:

“Tôi về từ độ hoang sơ

Mang thân cát bụi hồn mơ Niết Bàn

Em từ trần mộng bước sang,

Nhiễm cơn gió bụi bàng hoàng ái ân...” (Lạc Lối)

Để dánh dấu tấm thân tứ đại mong manh còn tồn tại qua 60 mùa lá vàng rơi rụng…mà ở trong khoảnh khắc ấy, tác giả đã 20 lần ngắm cây rừng thay sắc áo nơi quê hương lữ thứ. Từ không rồi đến có…ban sơ THƠ không mang tựa đề, mà giờ đây cát bụi lưu dấu bên thềm tháng năm hóa thân thành đề TỰA…

 

Thôn cỏ, những ngày cuối Đông 81

                                                                                                Hoài Phương - Nguyệt tử khách

 

 

 



pdf
Tuyển Tập Thơ Trôi Theo Dòng Hiện Thực. Nguyệt Tử Khách Thích Minh Hiếu


 ***

Đánh máy vi tính: Diệu Khai Đặng Trúc Anh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
30/07/2022(Xem: 15428)
An Cư Kiết Hạ mỗi hàng năm Pháp Phật chế ra nhất nhất hoằng Bất luận Nam Truyền hay Bắc Hệ Giới trường tổ chức thật trang nghiêm
29/07/2022(Xem: 8324)
Đã đến đây Duyên hội ngộ thân ái Cho không gian Tràn ngập những nụ cười Và rạng rỡ Bao nụ hồng xinh tươi Lòng nhẹ mây lướt trôi!
29/07/2022(Xem: 8673)
Cứ mỗi Vu Lan về là ngày giỗ Mẹ, Đọc trăm bài thơ trên báo..dạ nao nao Ôi! Có ai biết …tựa đề bài thơ ….luôn khơi dậy nỗi thương đau Nào “khoảng lặng trong lòng“, “âm thanh của ký ức”. Mưa chiều thường dai dẳng đến khuya … ……..xuyến xao thổn thức ! Dự lễ …cài hoa trắng nay đếm năm lần. Ngày tháng thoi đưa….tuổi đã thu đông Nhớ thương vô hạn…khi cô đơn trống vắng!
25/07/2022(Xem: 11066)
Nam Hoa cổ tự khách tham quan Lễ bái hành hương cảm đạo vàng Suối pháp ngàn năm tuôn ánh ngọc Đèn thiền vạn kiếp tỏa hào quang Tào Khê dòng biếc soi gương tổ Phật Ấn kinh mầu thắp tuệ tâm Bến giác bờ an chiêm ngưỡng lạy Niềm đau nỗi khổ bỗng tiêu tan
25/07/2022(Xem: 9997)
Sống là tạo dựng cho mình hạnh phúc Mọi việc thế gian không phải ngẫu nhiên, Dễ gì hiểu rõ nhìn thấu căn nguyên Hãy cứ hồn nhiên đón nhận, tự hân thưởng! Dẫu biết mọi hiện hữu do nhân duyên ảnh hưởng Nếu gặp nhân xấu…vun gốc pháp lành Dẫn dắt nội tâm về với Phật trong lòng Không còn nhỏ hẹp nương vào Từ Bi vĩ đại
22/07/2022(Xem: 15841)
Bác Diệu Trí người Mẹ hiền mẫu mực Rất đảm đang khi làm vợ theo chồng Nuôi dưỡng con cùng xây dựng non sông Ra hải ngoại đồng một lòng hộ đạo
22/07/2022(Xem: 9915)
Em ơi ! BỤT BÉ kìa BÉ chính là con BỤT BỤT cho con đôi hia Bảy bước đi ngàn dặm ...
21/07/2022(Xem: 10937)
Bạn hỏi mình: Bước qua tuổi thu đông, đã đạt diều toại ý ? Xin thưa: “ THẤY RA SỰ THẬT” ý nghĩa cuộc đời Thấy mình không là gì cả …học mãi thôi Hoàn cảnh tuỳ duyên, thuận pháp ứng biến!
19/07/2022(Xem: 11123)
Lục Tín Phật dạy nằm lòng Khả năng mình có gắng công tất thành ( bản tâm Phật ) Tha lực hổ trợ thêm nhanh Tin vào Nhân Quả mà hành đúng, sai
14/07/2022(Xem: 10721)
Lang thang mãi nhiều năm tìm tri kỷ, Cuối cùng chỉ kinh sách làm bạn mà thôi Trải tâm tình mượn văn bút….bớt chơi vơi Đại duyên …giờ cuối …. tìm được chốn để khúc đàn…khẩy dạo