Trôi Theo Dòng Hư Thực

01/07/201508:09(Xem: 14948)
Trôi Theo Dòng Hư Thực

Troi Theo Dong Hu Thuc



Lời ngỏ

 

       Chào đời với cơn nắng của mùa hạ, những hài nhi tuần tự ra đời để tìm dòng suối mát ngọt ngào êm dịu. Trong cái khát vọng của tháng ngày triền miên bị nhốt trong thai bào tâm linh huyền diệu, những hài nhi quên mất cả tuổi tên, đi lạc vào rừng Thơ để tìm dòng suối trong lành uống vội vả âm thanh của cuộc sống rồi cất lên tiếng hát xa xăm... Dàn nhạc của rừng Thơ đón lấy nhịp cầu tri âm và rung lên những đường tơ tình tự. Diễn đạt cái thân thương của tình người, cái êm ả của thiên đường ký ức, sự vui buồn của những cuộc tao ngộ khói sương và tâm sự của thế hệ sau những tháng năm hành hương dài diệu vợi.

       Ngôn ngữ vốn vô thường nhưng âm điệu vẫn ngát hương... từ những điệu ru bồng bềnh của mẹ ngày xa xưa xin được dệt thành suối Thơ bên rừng trần thế, và ngày nao gót phiêu bạt mỏi mòn tác giả xin dừng lại gối lên suối biếc và ngủ giấc ngàn thu, hòa với hư vô để đi vào đại thể...

Thế nhưng thời gian vô thường, cõi mộng phù du…từ cái thưở ban đầu đơn sơ, chơn chất ấy cho đến ngày nay cũng đã 60 năm một  đời người rồi…tác giả giật mình thảng thốt viết:

“Tôi về từ độ hoang sơ

Mang thân cát bụi hồn mơ Niết Bàn

Em từ trần mộng bước sang,

Nhiễm cơn gió bụi bàng hoàng ái ân...” (Lạc Lối)

Để dánh dấu tấm thân tứ đại mong manh còn tồn tại qua 60 mùa lá vàng rơi rụng…mà ở trong khoảnh khắc ấy, tác giả đã 20 lần ngắm cây rừng thay sắc áo nơi quê hương lữ thứ. Từ không rồi đến có…ban sơ THƠ không mang tựa đề, mà giờ đây cát bụi lưu dấu bên thềm tháng năm hóa thân thành đề TỰA…

 

Thôn cỏ, những ngày cuối Đông 81

                                                                                                Hoài Phương - Nguyệt tử khách

 

 

 



pdf
Tuyển Tập Thơ Trôi Theo Dòng Hiện Thực. Nguyệt Tử Khách Thích Minh Hiếu


 ***

Đánh máy vi tính: Diệu Khai Đặng Trúc Anh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/09/2014(Xem: 16499)
Một bài thơ tặng Ngoại tôi, Viết sao cho đủ những lời yêu thương, Ngoại thường nhắc đến quê hương, Bên đàn cháu nhỏ say hương cổ trầu.
13/09/2014(Xem: 19054)
Lang thang sáu nẻo luân trầm Cỏ cây thấy cũng lặng thầm xót thương Niềm vui chưa trọn đã buồn Nụ cười chưa tắt, lệ tuôn ướt đời. Nắng, mưa.. tóc đã bạc rồi Vẫn chênh vênh, vẫn chơi vơi dạ sầu. Đâu nhìn ra thuở ban đầu Đâu tìm ra mối chỉ nào vướng chân.
13/09/2014(Xem: 15196)
Thế gian này có quá nhiều chuyện phiền não, vì vậy, rất nhiều người đi gặp Phật Tổ cùng hỏi về một vấn đề: “Con nên làm thế nào, mới không còn những điều phiền muộn?” Phật Tổ cho đáp án đều như nhau: “Chỉ cần buông tay, con sẽ thôi không phiền não nữa.” Có một người thanh niên, cho rằng mình thông minh tỏ ý không phục, bèn đi gặp Phật Tổ và hỏi:
11/09/2014(Xem: 16062)
mây tan, trời lồ lộ trùng khơi bóng chim về dưới trăng, ngàn hoa nở một thoáng bừng giấc mê.
10/09/2014(Xem: 16458)
Đời người, dù hết trăm năm Trong con, Mẹ vẫn trăng rằm thiên thu Đời người, trả lại phù du Trong con, Mẹ vẫn Mẫu Từ dấu yêu Vai này cõng Mẹ nâng niu Vai kia cõng Mẹ chắt chiu yếu già Dẫu rằng cát bụi Ta Bà Mượn thân hư ảo trong nhà trần gian
09/09/2014(Xem: 16645)
Không chỗ trú chẳng bến bờ Vẫn bầu rượu với túi thơ dặm dài Ngút mùa cuồng sĩ lai rai Nghêu ngao vô sự hát bài Hoa Nghiêm
09/09/2014(Xem: 20862)
Lung linh giọt sáng ngàn phương Đêm huyền diệu xuống nghe sương luân hồi Ngắm trăng ngắm cả cuộc đời Giữa mênh mông chợt ta ngồi ngắm ta
06/09/2014(Xem: 19943)
Cuộc đời sóng vỗ Đại đao Lời cha dạy bảo, con nào có quên Người cha đức rộng lại hiền Ân cần dạy bảo, khuyên người hồi tâm Tiền tài danh vọng chẳng cần Quyết noi gương Phật độ lần chúng sanh Hào quang tỏa sáng xung quanh Hiện thân Di-Lặc cứu đời độ nhân Tọa thiền phóng điển An lành Như như bất động, bóng Người từ bi
06/09/2014(Xem: 15039)
Ra vào cửa Phật cầu tỉnh ngộ Hiểu rõ chân tình thân tứ hải Đất, nước, gió, lửa đúc kết lại Vạn vật vô thường không quản ngại Phật pháp Như Lai nói chẳng sai Nước mưa một vị một không hai Hiểu được vô thường tâm chẳng ngại An nhiên tự tại chẳng bận ai
06/09/2014(Xem: 18172)
Tên thật : Nguyễn Kim Long Tên trong thơ : Nguyễn Thanh Tâm (Mặc Phương Tử) Nguyên quán: Đồng Sơn, Gò Công, Tiền Giang Sinh năm 1952, về sau còn 1956. Xuất thân từ gia đình làm nông Lưu lạc đến Sàigòn, quận 4 từ năm 1964. Đi học trường tiểu học Nguyễn Thái Học, Q.1, Saigon. phụ gia đình bán nước mía, bánh cam, chuối chiên, để tạm sống trong thời nhiễu loạn.