Trôi Theo Dòng Hư Thực

01/07/201508:09(Xem: 14787)
Trôi Theo Dòng Hư Thực

Troi Theo Dong Hu Thuc



Lời ngỏ

 

       Chào đời với cơn nắng của mùa hạ, những hài nhi tuần tự ra đời để tìm dòng suối mát ngọt ngào êm dịu. Trong cái khát vọng của tháng ngày triền miên bị nhốt trong thai bào tâm linh huyền diệu, những hài nhi quên mất cả tuổi tên, đi lạc vào rừng Thơ để tìm dòng suối trong lành uống vội vả âm thanh của cuộc sống rồi cất lên tiếng hát xa xăm... Dàn nhạc của rừng Thơ đón lấy nhịp cầu tri âm và rung lên những đường tơ tình tự. Diễn đạt cái thân thương của tình người, cái êm ả của thiên đường ký ức, sự vui buồn của những cuộc tao ngộ khói sương và tâm sự của thế hệ sau những tháng năm hành hương dài diệu vợi.

       Ngôn ngữ vốn vô thường nhưng âm điệu vẫn ngát hương... từ những điệu ru bồng bềnh của mẹ ngày xa xưa xin được dệt thành suối Thơ bên rừng trần thế, và ngày nao gót phiêu bạt mỏi mòn tác giả xin dừng lại gối lên suối biếc và ngủ giấc ngàn thu, hòa với hư vô để đi vào đại thể...

Thế nhưng thời gian vô thường, cõi mộng phù du…từ cái thưở ban đầu đơn sơ, chơn chất ấy cho đến ngày nay cũng đã 60 năm một  đời người rồi…tác giả giật mình thảng thốt viết:

“Tôi về từ độ hoang sơ

Mang thân cát bụi hồn mơ Niết Bàn

Em từ trần mộng bước sang,

Nhiễm cơn gió bụi bàng hoàng ái ân...” (Lạc Lối)

Để dánh dấu tấm thân tứ đại mong manh còn tồn tại qua 60 mùa lá vàng rơi rụng…mà ở trong khoảnh khắc ấy, tác giả đã 20 lần ngắm cây rừng thay sắc áo nơi quê hương lữ thứ. Từ không rồi đến có…ban sơ THƠ không mang tựa đề, mà giờ đây cát bụi lưu dấu bên thềm tháng năm hóa thân thành đề TỰA…

 

Thôn cỏ, những ngày cuối Đông 81

                                                                                                Hoài Phương - Nguyệt tử khách

 

 

 



pdf
Tuyển Tập Thơ Trôi Theo Dòng Hiện Thực. Nguyệt Tử Khách Thích Minh Hiếu


 ***

Đánh máy vi tính: Diệu Khai Đặng Trúc Anh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/12/2018(Xem: 10775)
Giấu mình trong chéo áo Ta đi ngang qua đời Mộ, triêu ngày hai bữa Dặm gió ngàn đầy vơi.
24/12/2018(Xem: 11113)
Ánh sáng từ bi phút nhiệm mầu Sáng soi tâm nguyện dứt lo âu Tham sân gột rữa trong ba cõi Hạnh phúc trong ta khởi bước đầu
23/12/2018(Xem: 17156)
Xuân của đất trời, xuân cửa ai? Mà nơi non lạnh, liếp thưa cài Mù mây lững thững chơi đồi vắng Sương khói lơ thơ dạo lũng dài
22/12/2018(Xem: 15301)
Từng lời vàng ngọc quang minh Hố hầm lộ diện, gập ghềnh bày phơi Ngón tay, vầng nguyệt kia rồi Đuốc soi tự thắp vượt đời khổ đau.
21/12/2018(Xem: 17454)
TÂM BỆNH Bệnh từ tâm địa tâm can Tâm gian tâm độc, tâm tham tâm tà Tâm sân tâm hiểm tâm già Tâm si buông bỏ, sáng lòa tâm nhiên!
20/12/2018(Xem: 10394)
Hiền hiện sao trời cuối nẽo xa Vầng trăng mồng tám vẫn đương ngà Bên dòng sông tịnh nghe sương rụng Từng sát na dồn dưới sát na.
19/12/2018(Xem: 16123)
Sơn tăng ẩn núi tu hành, Thị phi ngủ trượt, chẳng dành hơn thua. Tròn thế kỷ lẻ bao mùa, Tấm cà sa trọn, muối dưa thanh bần.
14/12/2018(Xem: 9644)
Hoài Niệm Quê Cảm họa bài:”Bóng Chiều của Thi Hữu Tường Vân Sương sa phủ kín cảnh chân đèo, Gió thoảng đêm về sóng khẽ reo Bến cũ thuyền neo sông vắng lạnh Đò xưa khách đến xóm thưa nghèo Trời yên lát đát mây phiêu lãng Đất lặng mơ màng sóc nhảy leo Núi thẳm non cao chim chóc ngủ Dòng sâu nước biếc lững lơ bèo...!
14/12/2018(Xem: 15451)
Nghĩ Về Xuân Điều ngự tử Tín Nghĩa Xuân đi xuân đến để xuân sang, Xuân rãi hương hoa khắp muôn ngàn, Xuân vẫn là xuân, xuân bất tận, Thế thái nhân tình hợp rồi tan, . . .
14/12/2018(Xem: 11569)
Đón chiều Thơ gõ ngẫu nhiên Không ý không tứ Không tên