Trôi Theo Dòng Hư Thực

01/07/201508:09(Xem: 15096)
Trôi Theo Dòng Hư Thực

Troi Theo Dong Hu Thuc



Lời ngỏ

 

       Chào đời với cơn nắng của mùa hạ, những hài nhi tuần tự ra đời để tìm dòng suối mát ngọt ngào êm dịu. Trong cái khát vọng của tháng ngày triền miên bị nhốt trong thai bào tâm linh huyền diệu, những hài nhi quên mất cả tuổi tên, đi lạc vào rừng Thơ để tìm dòng suối trong lành uống vội vả âm thanh của cuộc sống rồi cất lên tiếng hát xa xăm... Dàn nhạc của rừng Thơ đón lấy nhịp cầu tri âm và rung lên những đường tơ tình tự. Diễn đạt cái thân thương của tình người, cái êm ả của thiên đường ký ức, sự vui buồn của những cuộc tao ngộ khói sương và tâm sự của thế hệ sau những tháng năm hành hương dài diệu vợi.

       Ngôn ngữ vốn vô thường nhưng âm điệu vẫn ngát hương... từ những điệu ru bồng bềnh của mẹ ngày xa xưa xin được dệt thành suối Thơ bên rừng trần thế, và ngày nao gót phiêu bạt mỏi mòn tác giả xin dừng lại gối lên suối biếc và ngủ giấc ngàn thu, hòa với hư vô để đi vào đại thể...

Thế nhưng thời gian vô thường, cõi mộng phù du…từ cái thưở ban đầu đơn sơ, chơn chất ấy cho đến ngày nay cũng đã 60 năm một  đời người rồi…tác giả giật mình thảng thốt viết:

“Tôi về từ độ hoang sơ

Mang thân cát bụi hồn mơ Niết Bàn

Em từ trần mộng bước sang,

Nhiễm cơn gió bụi bàng hoàng ái ân...” (Lạc Lối)

Để dánh dấu tấm thân tứ đại mong manh còn tồn tại qua 60 mùa lá vàng rơi rụng…mà ở trong khoảnh khắc ấy, tác giả đã 20 lần ngắm cây rừng thay sắc áo nơi quê hương lữ thứ. Từ không rồi đến có…ban sơ THƠ không mang tựa đề, mà giờ đây cát bụi lưu dấu bên thềm tháng năm hóa thân thành đề TỰA…

 

Thôn cỏ, những ngày cuối Đông 81

                                                                                                Hoài Phương - Nguyệt tử khách

 

 

 



pdf
Tuyển Tập Thơ Trôi Theo Dòng Hiện Thực. Nguyệt Tử Khách Thích Minh Hiếu


 ***

Đánh máy vi tính: Diệu Khai Đặng Trúc Anh


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
23/06/2020(Xem: 15817)
Lời ru bọt nước chưa dừng Hoa cô độc hát trên rừng thông reo Cát bụi mệt mỏi tan theo Thơ đêm nguyệt động thăng vèo tuyệt luân Mộng du trên đỉnh mùa xuân
22/06/2020(Xem: 10999)
Thấy, nghe, nói biết rõ rành Không thiện, không ác, không sanh tử gì Cũng vì ngã kiến lập tri Dây dưa dính mắc phải đi luân hồi Nếu mà không có thằng tôi Cái gì dẫn đến luân hồi tử sanh ? Ngốc Tử 2019
22/06/2020(Xem: 9128)
Tuy là thầy của Nhật Hoàng Thiền sư vẫn thích lang thang du hành Ngài tuy đã rất nổi danh Vẫn làm khất sĩ dạo quanh khắp vùng.
21/06/2020(Xem: 11442)
Khi lòng tin đã mất Tôi cảm thấy ê chề Trong tôi từng mãn lá Nhè nhẹ phất phơ bay
20/06/2020(Xem: 12498)
Mẹ ơi ! nỗi cảm niềm thương Con về thăm lại mảnh vườn ngày xưa Vu Lan, hoa nở dậu thưa Hương thơm biết mấy nắng mưa tạo thành Đây rồi, gốc khế gốc chanh Ươm trời vào đất cho xanh thuở nào.
20/06/2020(Xem: 12242)
Đừng lạc quan quá , bám chặt vào dự định ! Tuổi ngày già đi mà chẳng trưởng thành, Ba tháng trôi qua đại dịch chưa lành. Đúng sai hôm nay , Ngày mai diễn biến khác !
20/06/2020(Xem: 12881)
Ngàn xưa trên đỉnh Tuyết Sơn Có loài chim hiếu thân đơn cơ cầu Mẹ cha khiếm thị đã lâu Cánh chim Oanh Vũ dãi dầu nắng mưa. Chập chờn đi sớm về trưa Nhặt cây trái ngọt miệng vừa ngậm tha Đem về dâng cúng mẹ cha Chăm chăm tâm hiếu thiết tha làm đầu. Bây giờ trên cánh đồng sâu Hàng hàng luống mạ một màu chớm xanh
18/06/2020(Xem: 10316)
Ni cô quyết chí tu hành Cầu tìm giác ngộ lòng thành thiết tha Nên cô nhờ thợ tạc ra Một pho tượng Phật thật là uy nghi
18/06/2020(Xem: 9948)
Ngày xưa, ngày xửa, ngày xưa Có hoàng tử nọ khi vừa sinh ra Tin lành tràn ngập quốc gia Vua, hoàng hậu với muôn nhà mừng vui,
17/06/2020(Xem: 13508)
Vu Lan nhớ mẹ Cô bé mồ côi sống ở chùa Lâu nay xả bỏ những hơn thua Nợ duyên còn vướng duyên tơ thắm[1] Nghiệp chướng riêng mang chướng gió lùa[2] Nương Phật cần tu từ thuở nhỏ Kỉnh Tăng siêng học đến già nua Ly hương sum họp cùng con cháu Vui cảnh đoàn viên suốt bốn mùa