Thôi Kệ (thơ)

07/07/201521:26(Xem: 33378)
Thôi Kệ (thơ)
blank
                                      Namo Sakya Muni Buddha
                                                                                       Dục Vọng (desire)
 
                   Một người đàn ông tìm đến nơi thâm sơn cùng cốc gặp một vị thiền sư ở ẩn, hy vọng sẽ tìm được lời giải cho những nghi hoặc trong lòng.- "Con người thường thất bại vì chính dục vọng của bản thân, vậy xin thiền sư cho biết, thế nào là dục vọng?", người đàn ông hỏi.
 
Thiền sư nhìn anh ta, nói: "Anh hãy quay về đã, trưa mai lại tới đây, nhưng nhớ là không được ăn uống bất cứ thứ gì". Dù không hiểu dụng ý của thiền sư, nhưng người đàn ông vẫn làm theo.
 
Ngày hôm sau, anh ta quay lại. "Anh hiện giờ chắc đang đói ngấu, khát cháy cổ đúng không?",
 thiền sư hỏi. "Vâng, giờ nếu được thì con có thể ăn cả nửa con bò, uống hết bay vại nước".
 
Thiền sư bật cười, "vậy hãy theo ta".
 
Hai người đi một quãng đường xa, khá lâu sau mới đến một vườn cây trái sum suê. Thiền sư đưa cho người đàn ông một chiếc bao tải, nói: 'Bây giờ anh hãy hái những quả táo tươi ngon nhất ở đây, chúng là của anh, nhưng nhớ là phải mang về tới thiền viện mới được phép ăn".
 
Thiền sư quay về trước. Mãi đến khi trời tối hẳn, mới thấy người đàn ông vác một bao tải nặng đầy táo mang về. Bước đi nặng nhọc, mồ hôi ướt đầm toàn thân, anh ta mệt mỏi đặt bao táo xuống trước mặt thiền sư. "Giờ anh có thể ăn rồi", thiền sư nói.
 
Người đàn ông dường như không đợi được thêm, lập tức vồ lấy hai quả táo, cắn từng miếng to nhồm nhoàm nhai. Trong phút chốc, hai quả táo đã bị anh ta ăn sạch sẽ.
 
Ăn xong, người đàn ông đứng vuốt bụng nhìn thiền sư nghi hoặc. "Giờ anh còn đói, khát không", thiền sư hỏi. "Không, giờ có cho ăn tiếp con cũng không ăn được nữa".
 
"Vậy thì anh bỏ công vất vả, vác cả bao tải táo mà mình không thể nào ăn hết về đây để làm gì?"
 
Thiền sư chỉ vào chiếc bao tải đầy táo, hỏi. Người đàn ông ngay lập tức ngộ ra.
 
                                                                                     BÌNH:
 
                                            Con người là vậy, thực ra nhu cầu chỉ có " hai trái táo ", 
                                  nhưng rồi vẫn cố giành lấy những thứ vốn không cần thiết, chỉ là dục vọng.
 
                                                                            Ra đời hai tay trắng.
                                                                            Lìa đời trắng hai tay.
                                                                           Sao mãi nhặt cho đầy.
                                                                           Túi đời như mây bay ..
 
                                        blank
                           
 
                                                                                      Thôi Kệ!!
                                                                 Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời
                                                                 Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi
                                                                 Nghe khen càng thích, chê càng khổ
                                                                  Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
 
                                                                 Thôi kệ, sầu chi chuyện được thua
                                                                 Tuồng đời thăng giáng lúc tôi, vua
                                                                  Ai khôn mà chẳng dăm lần dại ?
                                                                 Rồi cũng phù vân.. ngọn gió đùa!
 
                                                                 Muôn sự trên đời do Nghiệp Duyên 
                                                                 Hiểu ra, thanh thoát mọi ưu phiền
                                                                 Trong mơ, ai biết đời hư ảo
                                                                 Thả mồi bắt bóng.. tự truân chuyên.. 
 
                                                                 Thôi kệ, đừng than, trách thế nhân
                                                                 Đừng nhìn lỗi họ để.. bâng khuâng!
                                                                 Nhân tình thế thái xưa nay vậy
                                                                 Thánh thiện thì ai ở dưới trần?
 
                                                                 Thôi kệ, chi rồi cũng sẽ qua
                                                                 Giận, hờn, ân, oán, nặng riêng ta
                                                                 Gỡ cặp kính màu cho bớt khổ
                                                                 Mắt nhặm trông đời vạn đốm hoa..
 
                                                                Sống giữa nhân hoàn mấy chục năm
                                                                Nói năng thì dễ, khó là câm!
                                                                 - Đời trôi, ta nhọc vì ôm giữ
                                                                Vui, buồn, sướng, khổ tại nơi tâm.
 
                                                                                   Như Nhiên
                                                                              (Thích Tánh Tuệ)
 
                         blank
                         
blank
                                    
blank
blank
blank
blank
blank
blank
Hình ảnh khóa tu hai ngày tại Chùa Tịnh Luật- Houston- Texas- July 4th & 5th-2015
 
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
blank
                                                            blank
 
                                                       blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/12/2022(Xem: 6913)
Mỗi lần giỗ Cha gợi nhớ bao kỷ niệm Tấm lòng muôn trượng người đã dưỡng sinh Chưa ai hiểu được niềm sâu kín của mình Cha là biểu tượng suốt đời con trân quý nhất
12/12/2022(Xem: 16476)
Cuốn sách được trình bày đẹp, trang nhã. Tư tưởng thấm nhuần Phật Pháp luôn bàng bạc trong từng bài thơ, đoạn văn, ngay cả khi tác giả chỉ đơn giản nhắc lại những kỷ niệm xa vời, riêng tư của gia đình hay một thời niên thiếu của chính mình. Lời thơ, giọng văn đơn giản mộc mạc, dễ đọc, dễ cảm nhận, giúp người đọc dễ dàng hiểu được những gì tác giả muốn chuyển tải.
11/12/2022(Xem: 10223)
Hôm nay Vía Phật A Di Đà Giáo Chủ Tây Phương Quốc Độ xa Cực Lạc trang nghiêm ao bảy báu Hoa trời lộng lẫy Mạn Thù Sa Nơi không còn khổ ba đường ác Chấm dứt trầm luân sáu nẻo tà Tâm có Phật đà quy mạng lễ Tri ân Từ Phụ nhắc về nhà.
11/12/2022(Xem: 6676)
Có miệt mài nghe đi nghe lại lời Phật dạy Bậc Giác Ngộ siêu việt ròng rã đã trao truyền Bài kinh nào cũng … ….chấn động tâm thức vang rền Cảm nhận khắp châu thân chút gì bộc phát Cảm nhận một sức mạnh phước báu siêu thoát!
09/12/2022(Xem: 13739)
Phước duyên thay Thầy cho con đọc Tổ Thông Ân Hữu Đức tròn 150 năm Do HT Giác Nguyên biên soạn Với ngọn bút tài tình Đã đưa con về quá khứ Với gió nước trăng thanh phong cảnh hữu tình của núi Trà Cú sự êm đềm tĩnh lặng với bóng dáng Tổ Sư Ngài chào đời tại làng Bạc Má, tỉnh Phú Yên
09/12/2022(Xem: 6070)
Sáng nay Mẹ mổ mắt Mẹ vẫn ngồi thảnh thơi Tay lần chuỗi niệm Phật Mẹ cầu cho mọi người
09/12/2022(Xem: 5627)
Bên trầm hương nhẹ bay Hoa sen bùng cánh nở Đài sen vàng hiển lộ Chú tiểu ngồi thiền định Hồn nhiên nhoẻn miệng cười Cánh sen là đà rơi.
08/12/2022(Xem: 6090)
Con già trên bảy mươi rồi Ba con bảy cháu sinh sôi một đàn Ái kiến luôn mãi chứa chan Thế nên lăn lộn vô vàn thương đau Vui ít mà ngập ưu sầu Tối ngày quanh quẩn tươi màu đắm mê Sinh hoạt dục nhiễm tràn trề Chấp Ngã, chấp Pháp mân mê chẳng rời
08/12/2022(Xem: 10869)
Kính đảnh lễ Đức Phật A Di Đà Giáo Chủ cõi Tây Phương Cực Lạc! Ngày chưa biết Đạo vẫn thường tìm hiểu Bí ẩn làm sao khi muốn đến cõi này Vượt qua mười muôn ức Phật độ về phương Tây Lại được chỉ dạy: “Một câu Di Đà không tạp niệm Ngay đây khỏi nhọc đến Tây phương “
06/12/2022(Xem: 6270)
Hoa nờ cuối mùa trông đẹp tươi. Bông lạ pha màu thắm nụ cười. Hồn nhiên khoe sắc tuỳ thời hiện. Cho đẹp người qua ngắm mỉm cười.