DIỆT NGAY LỤC TẶC NGOÀI ĐỜI

12/04/201308:35(Xem: 14663)
DIỆT NGAY LỤC TẶC NGOÀI ĐỜI

DIỆT NGAY

LỤC TẶC NGOÀI ĐỜI
________________

“Lục căn” là sáu cơ quan

Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi và Thân, Ý người

Qua đây mà cảnh bên ngoài

Nhập vào quấy nhiễu phá hoài thân tâm

Rất nhiều cảnh vật cõi trần

Tựa như bụi bẩn gieo mầm nguy tai.

*

MẮTnhìn muôn vật, hình hài

Màu mè, sắc tướng phô bày vây quanh

Dễ thương, quyến rũ, đẹp xinh

Ngắm hoài say đắm trở thành u mê.

*

TAInghe các tiếng vọng về

Du dương giọng hát, tỉ tê lời người

Ngọt ngào, êm dịu, lả lơi

Nghe hoài đắm đuối, mê tơi tâm hồn.

*

MŨIkhi ngửi đẫm mùi thơm

Nhang trầm, cây trái, hoa vườn ngát hương

Phấn son thân thể nõn nường

Thế là mê mẩn, vấn vương cõi lòng.

*

LƯỠI khi nếm phẩm vật xong

Nhâm nhi mùi vị ướp trong miệng mình

Đậm đà, ngon ngọt, thơm lành

Thế là ham muốn quẩn quanh khó rời.

*

THÂNkhi tiếp xúc vời người

Lâng lâng khoái lạc suốt đời khó quên

Làn da nồng ấm dịu mềm

Khơi nguồn tham dục, xa miền chân tu.

*

Ýlà nghĩ ngợi, suy tư

Trong lòng tơ tưởng điều ưa thích hoài

Còn đâu nhận thức đúng sai

Mê mờ chân tánh, xa rời thiện tâm.

*

Ngẫm ra qua nẻo “lục căn”

Mắt, Tai, Mũi, Lưỡi và Thân, Ý người

“Lục trần” sáu đám bụi đời

Từ ngoài xâm nhập phá hoài thân tâm

Giống như trộm cướp dữ dằn

Gọi tên “Lục tặc” sáu quân giặc này.

*

Sáu tên giặc mãi ra tay

Nhập vào quấy nhiễu cướp ngay pháp lành,

Phá tan công đức tu hành

Thiện căn tổn giảm, tịnh thanh mất rồi

Giặc gieo đau khổ mãi thôi

Khiến ta đày đọa sống đời trầm luân

Luân hồi sinh tử xoay vần

Cho nên “Lục tặc” ta cần diệt đi!

Diệt ngay sáu giặc cận kề

Giữ cho an lạc trọn bề thân tâm!

Tâm Minh NGÔ TẰNG GIAO

(1-2013)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/11/2022(Xem: 10486)
Tuổi dẫu trung niên vần nhớ Thầy Kiến thức ngày xưa, tích tụ đây Con đò trí thức Người lèo lái Mãi mãi ươm mầm trổ đẹp thay Lâng lâng cảm xúc tuôn rơi lệ
12/11/2022(Xem: 10385)
Hương trầm Khói toả Chuông ngân Thời kinh trưa Ngọ Nhịp vần trống thiêng Trang nghiêm Hoa rợp cửa thiền Kính cung tưởng niệm bậc hiền trí Tăng
12/11/2022(Xem: 8297)
Dù vẫn biết vạn pháp …NHƯ HUYỄN ! Dứt làm sao tham luyến si sân Đã quen nhận giả làm chân Cuối cùng THẤY , BIẾT …lỗi lầm chất chứa !
12/11/2022(Xem: 7977)
Mẹ ngồi tụng Dược Sư Kinh Cầu cho thế giới hòa bình an vui Nhìn Mẹ con thấy hoa cười Nhìn Mẹ con thấy yêu người thế gian Ngày xưa Mẹ quá gian nan Nuôi con Mẹ dạy muôn vàn lời kinh Sống đời trong kiếp nhân sinh Nương câu niệm Phật tâm mình bình an.
03/11/2022(Xem: 13010)
Cảm ơn nắng ấm giữa Đông Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi Cảm ơn mây trắng giữa trời Cho ta có bạn giữa đời lang thang. Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời Cảm ơn Thầy Tổ một đời Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
31/10/2022(Xem: 7267)
Mẹ ơi, Mùa thu lá vàng rơi Là ngày con mất Mẹ Hôm nay ngày giỗ Mẹ Lòng con buồn đơn côi Bao năm rồi hả Mẹ? Từ độ con xa nhà Mắt Mẹ nhìn thật xa Mong con về từng bữa
30/10/2022(Xem: 13855)
Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng:”Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”.
29/10/2022(Xem: 8392)
Rồi đến ngày mai tôi ra đi Để lại sau lưng những thứ gì? Niềm thương còn dở, bao vụng dại… Ai nhớ người xa, mắt hoen mi? Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền Các pháp hữu vi đều huyễn giả Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
27/10/2022(Xem: 13153)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
23/10/2022(Xem: 7738)
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!