Sóng thần Động đất (thơ)

20/07/201522:42(Xem: 20009)
Sóng thần Động đất (thơ)


lotus_1

" Vào thời mạt thế

Nhân loại đảo điên,

Tai họa liên miên

Sóng thần Động đất.

Chủ nghĩa vật chất

Ngự trị thế gian,

Vô cảm vô tâm

Chẳng cần đạo lý.

Tham lam ích kỷ

Chỉ có bản thân

Ai khổ chẳng cần

Thương yêu chia xẻ.

Kiếp sống vội vàng

Tương lai bất kể

Triết lý hư vô...

Một mai xuống mồ

Tâm linh đày đọa
Nghiệp báo khôn lường

Thánh hiền nêu gương

Tinh thần bất diệt. 

Thế Tôn tha thiết

Thức tĩnh muôn loài

Chớ có miệt mài

Mê chấp hữu lậu

Sự đời nhìn thấu

Lý sự viên thông.

Nhân quả mênh mông

Nhiều đời kết tụ

Vay trả tương đồng.

Nhiệm mầu chân lý

Từ bi xả kỷ

Nhẫn nhịn lợi tha,

Bổn sư Thích Ca

Cha lành nhân loại

Tình thương rộng rãi

Nguyện mãi khắc ghi

Lời vàng cao quý,

Ban cho Pháp Hỉ

An lạc thân tâm.

Thoát nẻo mê lầm

An Bần Lạc Đạo..."

   Seattle, 20, July, 2015. NK.


lotus_4

Trời Phật thương xót chúng sanh

Ban cho giáo lý ân cần thương yêu,

Thiết tha chỉ dạy đủ điều

Mà con người vẫn ngông cuồng điêu ngoa.

Sống say chết ngủ mù lòa

Không tin Nhân Quả bỏ qua công bằng.

Tánh tình bạo ngược hung hăng

Lợi danh mờ mắt đấu tranh đến cùng,

Chẳng còn khí phách anh hùng

Tham lam ích  kỷ mánh mung hại đời

Chiến tranh bùng nổ khắp nơi

Đạn bom thi thố mạng người trò chơi!

Môi trường tàn phá tơi bời

Nhiễm ô sông nước, cây rừng nát tan.

Sát sanh muông thú vô vàn

Chim rừng cá biển hết đàng lượn bay.

Hung thần nổi giận ra tay

Động đất núi lửa phun ngay sóng thần

Lâu đài phố xá chẳng còn

Gia tài sự nghiệp tức thời đi đong.

Lại còn máu lửa chiến tranh

Phi thuyền hỏa tiễn trời xanh rùng mình

Tàn sát muôn loại chúng sinh

Nhân danh chủ nghĩa hòa bình được sao.

Công bằng đã có trời cao

Nhân nào Quả nấy ai nào vượt qua.

Nhân từ hỉ xả nhu hòa

Phước đúc che chở cửa nhà bình an..."

   Seattle, 20-7-2015. NK.


 "IN GOD WE TRUST
That khung khiep qua ! 
Xin pho dang cho Chua."
 
Ai gây ra mà phó dâng cho Chúa?
Đời gian manh tàn ác vô cùng
Tham lam chém giết  hãi hùng
Muôn loài thảm sát cũng vì miếng ăn.
Đấu tranh chiếm đoạt công danh
Ỷ mình cậy thế lương tâm không còn,
Chiến tranh thảm họa dập dồn
Đạn bom tàn phá phố phường ra tro.
Hung hăng hành động côn đồ
Mạnh ăn hiếp yếu cơ đồ lấn xâm.
Miễn sao thỏa mãn tham sân
Lợi danh thâu tóm lương dân cơ hàn.
Sát sanh hại vật phá rừng
Biển xanh máu nhuộm môi trường nhiễm ô.
Chúa trừng phạt kẻ hồ đồ
Vô tâm vô cảm nhớp nhơ linh hồn,
Những ai mở rộng lòng thương
Ơn trên che chở qua cơn khổ nàn
Gia đình hạnh phúc bình an
Công bằng bác ái Trời ban phước lành...
   Seattle, 17-July-2015. NK.
 
 
 

  THIÊN   TAI


( Báo Động Miền Tây Bắc Hoa Kỳ sắp có động đất lớn)

" Thiên tai đại họa bất thường

Nhân loại gặp vô số tai ương

Động đất bão lụt luôn đe dọa

Tai họa đến rồi ai chở che?

- Nhân Quả xưa nay là chân lý

Gieo trồng hạt giống tốt Từ Bi

Tạo nghiệp nhân lành tâm hoan hỉ

Bao dung tha thứ kẻ mê si

Cầu nguyện bình an cho nhân loại

Gây mầm phước đức cứu muôn loài.

*Trong tâm luôn nhớ lời Phật dạy
 Thực hành pháp niệm Phật ăn chay.


Giữ giới sát sanh không hại vật

Luôn giữ gìn bảo vệ môi trường.

Cho dù gặp phải tai ương đến

Ta cũng an vui để lên đường

Nguyện về Cực Lạc Tây Phương

Liên Trì hải hội quê hương Di Đà.

Rời xa biển khổ ta bà

Về bên Từ Phụ đời ta yên lành.

Không còn khổ nạn hoành hành

Không lo thảm cảnh chiến tranh bạo tàn,

Không còn những kẻ ác gian

Không còn địa ngục súc sanh sáu đường,

Không còn tài sắc vấn vương

Không còn lo sợ vô thường tử sanh.

 Không còn kiếp sống mỏng manh

Lên ngôi bất thối quang minh chơn thường,

Hoa sen chín phẩm ngát hương

Hóa thân đi khắp mười phương dễ dàng

Lễ Phật học pháp cúng dường

Thần thông tự tại trọn đường công phu.

Công thành quả mãn đền bù

Báo đền ơn Phật khởi từ bi tâm

Nguyện sanh vào chốn hồng trần

Hiện thân hóa độ chúng sanh muôn loài

Hoàn thành bản nguyện Như Lai

Chúng sanh độ tận liên đài an nhiên."

     Seattle, 17-July-2015. NK.

" Tai ha đến ri chng chu lo

C lo tính toán vi so đo,

Lo nhà lo ca lo tin bc

Lo ăn lo mc sut đi lo!

 
Thm ha đến ri chng biết lo

Đng đt sóng thn trên 9 đ 

Lu đài ph xá còn đâu na

Gia tài s nghip cũng ra tro,

 
Xác thân sóng cun trôi ra bin

Ngàn vn người than khóc đo điên,

Làm mi cho cá no nê tic

Linh đình nào khác bui liên hoan.

 
Bo t sóng thn mù tri đt

Ánh sáng đin đài cũng tt câm,

Hàng triu người lang thang vv

Đói rét lan tràn cnh xác xơ.

 
Thành ph hoang tàn không nhà ca

Cơm nước không còn đ nuôi thân,

Gia đình tan tác con lìa m

Lc lõng bơ ph chng có cha.

 
Màn tri chiếu đt ai cu giúp

Đi ha kinh hoàng ai to ra?

Có phi là nghip báo oan gia

Hay Thượng Đế ra tay giáng ha!

 
Pht đã dy theo lut nhân qu

Vòng luân hi vay tr khôn lường,

Bit nghip, cng nghip tai ương

Nhân duyên hi đ hin trường bày ra.

 
Nhng ai đ t Thích Ca

Nht tâm nim Pht Di Đà ngày đêm,

Làm lành to phước đc them

Ăn chay lánh d thánh hin kính vâng.

 
Phước đc bo v bn thân

Ha tai p đến thánh thn ch che.

Tây phương tín nguyn hướng v

Cc Lc tnh đ hương quê an lành.

 
Liên hoa chín phm hóa sanh

Quay v nương ta Cha Lành t bi,

Hng danh mu nhim khó suy

A Di Đà Pht oai nghi khôn lường.

 Hào quang soi chiếu mười phương

Nhiếp người nim Pht lên đường v Tây,

Gi t cõi thế gian này

Vãng sanh Cc Lc lên ngay liên đài.

   NAMO ADIDA PHAT

       Seattle, 17-7-2015. NK. 

 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 20697)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16059)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 20983)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15343)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15892)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14159)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.
12/08/2010(Xem: 13163)
Nằm ngủ ôm vầng trăng Đồi Cù nghiêng nghiêng mộng Đà Lạt chảy trong thân Tôi như rừng thông im bóng. Em như sương trăng áo mộng Đêm thu xưa quyến hớp hồn tôi.
04/08/2010(Xem: 14780)
Để hướng về Mùa Hiếu Hạnh Thiêng Liêng Để tưởng nhớ công ơn Công Đức Sinh Thành Để cùng nhau nhắc nhở Con Hiền Cháu Thảo Để đền đáp trong muôn một công đức Cha Mẹ Và lễ tạ Thù Ân Bốn Ơn Trọng cưu mang. Chúng tôi xin viết, cảm ơn quý vị đón nhận và phổ biến. Trân trọng, TNT Mặc Giang [email protected]
04/08/2010(Xem: 13559)
Quê tôi còn đó dòng sông Nước đi nước đến chờ con nước về Quê tôi còn đó sơn khê Sắt son tô thắm ước thề không phai Ơn sâu nghĩa nặng tình dài Đường quê lối nhỏ hoa cài thơm hương Tin yêu hòa ái mến thương Chia mưa sẻ nắng gió sương không màng Quê tôi còn đó đò ngang Chờ người lữ thứ miên man chưa về
04/08/2010(Xem: 15268)
Quê Cha ngàn dặm mù khơi Đất Mẹ vạn lý một đời chia xa Thương non, ôm ấp mái nhà Nhớ núi, sầu mộng sơn hà chờ ai Thương sông, con nước chảy dài Nhớ biển, sóng vỗ miệt mài trùng dương Ra đi, vạn lý mù sương Rong rêu in bóng dặm đường phân ly Nhớ xưa, mấy thuở kinh kỳ Mà nay cũng lắm tư nghì hồn đau “Chiều chiều ra đứng ngõ sau Trông về quê Mẹ ruột đau chín chiều”