zen

Có Có Không Không

 

Chớ vương vào có, mơ có có !

Học đạo không không, phải thật không

Có có mà chi đeo với có !

Đã không, thì chớ cột vào không.

Luân hồi sanh tử, ôi có có !

Bỏ hết trần lao, lặng lẽ không.

Có không, có có, không không có.

Bạn đã thấy gì, lẽ có không ?

Cái có chơn thường, là có có

Cái không không thiệt, lại không không.

Tất cả đều không, không thật có;

Hiểu rồi, thật có với thật không.

Không như sừng thỏ, là không có !

Có tợ chiêm bao, ấy có không !

Chẳng chấp vào không, chấp vào có,

Thong dong tự tại kể gì "Có Không".

Melbourne, Xuân 2002

HT. Thích Huyền-Tôn (xem bài khác)

Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân-1


Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân-2

pdf-icon
Nhạc phẩm Có Có Không Không, thơ của HT Huyền Tôn, nhạc của Võ Tá Hân







chu khong 2

Kính gởi Thầy Nguyên Tạng

Con xin cám ơn Thầy đã gởi cho con bài thơ xướng “Có Có Không Không” của HT. Thích Huyền Tôn

một triết lý cao siêu của Phật pháp. Con không dám đụng đến lãnh vực nầy, nhưng xét về “Văn học Nghệ thuật” thì thơ họa đôi khi nằm ngoài những “triết lý sâu thẳm ấy” nên con xin mạo muội phụng họa. Và nói như người xưa “Cung kính không bằng phụng mệnh” và kính gởi đến Thầy bài phụng họa.

Kính Họa “Có …Không”

 

Bát Nhã Tâm Kinh, Sắc tức có

Sắc bất dị không, ấy tức không

Học đạo phải quen dần cái có

Có nhưng xem có vẫn là không

Tử sinh duyên nợ đời người có

Giải thoát luân hồi, ấy tức không

Cứ chấp vào không chấp vào có

Cái học bao giờ thoát khổ không

“Vô Ngã” đừng cho rằng không có

Không nên cho “Ngã” là cái không

Cái “không tự tánh” là không có

Chứng ngộ ra rồi ách nạn không

Không như mơ thấy là không có

Thấy tánh nhất như là Tâm không

Không chấp vào Tâm để tìm có

Lẽ đạo đừng tìm cái “Có Không”.



Reutlingen, Đức Quốc, Xuân 2016

Kính Họa Trần Đan Hàn (xem bài khác)



chu khong
Kính Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng,

Xin Cảm ơn Thượng Tọa đã gửi bài Thơ của Hòa Thượng Thích Huyền Tôn, TN đã đọc bài Thơ sâu lắng Chân Lý Đạo, Có Có Không Không, TN Xin viết mấy lời Chúc Xuân  Kính Hòa Thượng Huyền Tôn cùng Thượng Tọa Nguyên Tạng nhàn lãm .
               Kính Hòa Thượng Thích Huyền Tôn
                          Thượng Tọa Thích Nguyên Tạng
                                                           TN

Không Không Có Có Thơ Thơ
Bài Thơ Cõi Tạm ngẩn ngơ giữa dòng
Vẫn nhân sinh kiếp bềnh bồng
Làm Thơ thả gió, Thơ không viết gì,

Cổ Thi vẫn đó thầm thì
Nước non ai viết bài thi cảm hoài !
Nhắn gì trong cõi trần ai
Bài thơ nửa đoạn viết hoài chưa xong

" Có Có Không Không" hỏi lòng
Nghĩ mình Hạt Bụi lạc trong luân hồi 
Vẫn thơ vụng về nửa vời !
Diệu Minh trân trọng Kính Lời Chúc Xuân ... 

Kính Hòa Thượng & Thượng Tọa, Đóa Sen Hồng
"Thong dong tự tại kể gì " Có Không " (  Thơ HT :Huyền Tôn )
Như Sương  Thanh Khiết Tịnh Trong
Nụ Cười Mở Hội Gieo Trồng Nhân Duyên
Mùa Xuân Ngát Tiếng Kinh Hiền ...
Mùa Xuân An Lạc Bình Yên Muôn Nhà
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca .

Diệu Minh Tuệ Nga (xem bài khác)
Thành Phố Hoa Hồng

Oregon, USA, Mùa Xuân 2016

zen

Có có không không, bận chi lòng

(Phụng họa theo bài thơ của HT Huyền Tôn)

Có chẳng thật có nên chẳng vương
Đạo dạy không không ấy tỏ tường
Có kia giả tạm đeo chi có
Không thật là không lẽ chân thường

Có sanh, có tử, luân hồi có
Tránh khỏi mê lầm nhẹ gánh lo
Dứt bặt tham sân phiền não đoạn
Sanh tử luân hồi chẳng phải lo

Ta Bà khổ khổ bởi có, không
Chân thường thấu rõ có, không không
Có có không không hằng suy tưởng
Vạn sự ưu phiền lý giải thông

Cuộc sống nhân sinh thiên trường mộng
Có có không không, bận chi lòng
Tâm từ đối đãi cùng muôn pháp
Dòng đời lặng lẽ bước thong dong.




Melbourne 1-2-2016

Thanh Phi (xem bài khác)



Vinh HuuĐầu năm mạo muội hầu thơ, được mời họa vận.

Trầm xông, nhang thắp, kính bái chư Phật mười phương...


Không Không, Có Có

Nếu cứ rằng Không rồi bỏ Có
Có vỗ đét đùi hết dám Không
Không Có cớ sao lại đang Có
Có rồi mới biết rõ Có Không
Có chấp có buông thì ắt Có
Không có chấp buông có chắc Không?
Ngũ uẩn giai Không hay Ngũ Có
Giai Không giai Hữu Có mà Không
Nhất như rõ biết Không thành Có
Huyễn ảo là Không lại Không Không
Lông rùa Không chắc là Không Có
Múc ánh trăng vàng Có được Không?
Phụ mẫu tại đường trước mắt Có
Chư Phật tại thế dám nói Không?
Không Không Có Có thôi Không Có
Không Có để mà khỏi Có Không!

Nha Trang, Xuân Bính Thân 2016
Tâm Không Vĩnh Hữu (xem bài khác) 


 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/09/2010(Xem: 80746)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
08/09/2010(Xem: 13388)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 13467)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 23048)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 18095)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 13711)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 17309)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 20074)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 19035)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 21057)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.