Hãy sống (thơ)

19/08/201504:27(Xem: 11397)
Hãy sống (thơ)

HÃY SỐNG

Hãy sống
Như hoa
Thơm ngát
Một vùng trời.

Hãy yêu
Như suối thác
Chảy mãi
Về muôn nơi

Ôi năm tháng
Không còn dấu vết
Những buồn đau xưa cũ.

Vì chúng ta
Đã sống
Như hoa nở
Như sông trôi

Và những gì
Là kỉ niệm xa xôi
Rồi sẽ tan biến.

Như cánh chim
Bay qua bầu trời...

21.6.2015

 


NGÀY CUỐI CÙNG.

Ngày dài thăm thẳm bao quanh cuộc đời.
Chúng ta sống và đi lên mấy tầng cao
Của suy tưởng mông lung và mơ mộng
Giờ tìm đâu trong chốn mù khơi một câu trả lời

Ôi tinh anh con người
Xa xăm và mất tăm nơi chốn nào
Bụi mù con đường dài
Ta vẫn phải đi cho đến ngày nhắm mắt.

Hởi những vì tinh tú trên cao.
Hằng đêm ngắm nhìn chúng ta ngủ.
Nhưng như một tên trộm của trời
Ta ngắm chính Ta trong hình hài thượng đế.

Và chờ khi những vì tinh tú vỡ ra.
Những ngôi sao tan biến thành nước mắt
Và đêm tối chập chùng quanh Ta.
Và thượng đế đã cất lời ru nhẹ nhàng bình an cho tất cả.

Ôi con người cao thượng.
Đứng trên đỉnh trùng khơi mà vỗ đôi cánh trắng.
Không có thiên thần nào gục chết được đâu.
Hởi bọn China bố láo.

Ta sẽ bay qua các miền sáng tối
Đem về tình thương cho con người.
Làm nồng lên mùi hương ấm cúng
Và những nụ hoa thiết tha chất đầy tay.

Nhưng làm sao con người biết được
Bốn bức tường bủa vây chúng ta
Mỗi ngày càng khép lại gần hơn
Và Ta sẽ bay qua cái ngày cuối cùng đó.

Amen!
27.7.015

 


TẢN MẠN VỀ TÌNH YÊU.

 

Có đôi khi chúng ta sống như những cây khô chới với trong buổi chiều lộng gió! Như những cánh hoa trôi theo dòng nước biếc xanh chảy mãi vào thiên thu…

 

Và cho dù ta có một tình yêu lớn đến đâu đi nữa, thì cũng không thể nào giữ được người mình yêu!

 

Vì trong tình yêu đó là do chúng ta ảo tưởng về người yêu quá nhiều, cho nên tình yêu của ta mới lớn lao như thế. Và nếu tình yêu đó càng lớn, thì bạn sẽ dễ làm cho người yêu hoảng sợ hơn là yên tâm yêu lại bạn.

 

Vì đó là một tình yêu cuồng điên bất chấp tất cả…

 

Vì người ta yêu nhau rồi người ta cũng bỏ nhau mà đi, và hiếm có ai yêu nhau chung thủy, chân thành nồng nàn mà sống với nhau trọn đời. Những gì chúng ta còn nuối tiếc do không đạt được trong tình yêu, thì bao giờ nó cũng là tươi đẹp mãi mãi…

 

Quyền được khóc là quyền được yêu, cũng như là quyền được làm người.

 

Chúng ta yêu người một cách say đắm chừng nào thì càng sai lầm chừng nấy. Vì tình yêu nó cũng phải có giới hạn trong hiện thực tồn tại của nó. Chúng ta yêu nhau mà quên đi tất cả, thì chúng ta sẽ lạc lỏng trong một mối tình bi kịch.

 

Nhưng dù sao có như thế vẫn tốt hơn là không có tình yêu. Những mối tình bi kịch là những mối tình đẹp nhất. Và vì một mối tình đẹp đẽ quá mà chúng ta dấn thân yêu người, nhưng sống trong bị kịch thì chúng ta không thể chịu nỗi….

 

Ôi tình yêu! Nỗi đau tình yêu là nỗi đau lớn nhất và đẹp đẽ nhất!

 

Và dù người yêu có bỏ ta đi, nhưng lòng ta vẫn luôn hy vọng gặp lại nàng. Và chính điều đó đã giữ cho chúng ta sống được trên cỏi đời trần gian này. Vì hình ảnh người ta yêu cứ mãi quấn quýt đâu đây…âm thanh ánh sáng và những con đường góc phố, có lưu dấu mối tình thơ ngây của chúng ta.

 

Những kỷ niệm của tình yêu xưa kia, giờ đây đã kết tinh thành những biểu tượng xinh đẹp trong lòng người. Và nếu ta yêu người chân thành, thì những kỉ niệm đó sẽ đưa chúng ta đi đến trên con đường sáng.

 

Và hởi người yêu ơi! Ta yêu em yêu thêm tình phụ của em. Vì tình yêu của ta là quý giá như ngân tuyết đa bảo kim cương. Dù người không yêu ta nhưng ta vẫn yêu người, và mỗi sớm mai thức dậy ta thường cầu nguyện cho người được hạnh phúc!

 

Tình yêu chiếc bóng bên đời người, nhưng tình yêu đó luôn rộn ràng thức dậy trong mỗi sớm mai. Bên ly cà phê sáng ta nghĩ về người, về giấc mơ đêm qua ta đã thấy người sáng trong lồng lộng không ngừng tỏa hào quang. Ta thấy người như thiên thần đã đến đây cứu rỗi đời ta đầy ưu phiền buồn bã…

 

Và nếu ai có một đời sống buồn đau càng nhiều, thì người đó càng yêu mãnh liệt hơn hết. Vì chúng ta sinh ra đã nhiều cô đơn rồi. Chúng ta cứ thấy mình lẽ loi quá trên cuộc đời này, nên khi tình yêu đến ta cứ ngỡ là một phép màu lung linh xinh đẹp vô cùng…

 

“Tình ngỡ đã phôi pha, nhưng tình cũng thật gần. Người ngỡ đã đi xa, nhưng người vẫn quanh đây. Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều…”

 

Hình ảnh của mối tình xưa kia tưởng đã phài nhòa theo năm tháng, nhưng vào một hôm trời đất quay cuồng, để cho chúng ta gặp lại nhau thật mừng vui hết biết…

 

Và bây giờ chúng ta vẫn còn có nhau, như những người bạn thân tự thuở nào. Và đó là một tình cảm còn lớn hơn cả tình yêu ngày xưa nữa. Vì chúng ta luôn giữ trong nhau những gì trong sáng, tinh khiết nhất đến suốt đời…

 

29.7.2015

Thích Hoằng Toàn (Hà Hùng)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
14/08/2020(Xem: 16314)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
14/08/2020(Xem: 13329)
Dù ta không có bạc tiền Vẫn còn bảy thứ để đem tặng người. * Một là “nhan thí”: nụ cười Tặng bằng nét mặt vui tươi của mình Hân hoan, niềm nở, chân thành Miệng cười gieo mối cảm tình muôn nơi.
14/08/2020(Xem: 10588)
Đi làm Phật sự phải tùy tâm Nếu không, vướng mắc những sai lầm Thần tiên ngó xuống đều bất mãn Phật và Bồ-tát chẳng tán ngâm
14/08/2020(Xem: 15447)
1/ Tâm dẫn đầu mọi pháp Tâm chủ, tâm tạo tác Nếu nói hay hành động Với tâm tư ô nhiễm Khổ não sẽ theo ta Như xe , theo vật kéo. Thế gian tâm vốn đứng đầu Là duyên kết nối là cầu tương giao Nhiễm tâm sóng biển xôn xao Sóng vang gào thét, nước trào bọt trôi. Khổ đau trong kiếp luân hồi
13/08/2020(Xem: 20538)
Ngày anh ra đi, tôi không được biết. Một tuần sau, Xuân Trang gọi điện thoại từ Mỹ báo tin anh đã mất. Tôi lên đồi thông Phương Bối, chỉ nhìn thấy anh ngồi trên bàn thờ với nụ cười châm biếm, ngạo nghễ mà tôi thường gặp mỗi lần lên thăm chị Phượng và các cháu. Tôi được biết gia đình anh Nguyễn đức Sơn qua sư cô Chân Không. Dạo ấy, khoảng năm 1986, sư cô có nhờ tôi cứ 3 tháng mang số tiền 100 usd lên cho gia đình anh. Tới Bảo Lộc tôi nhờ 2 người con của Bác Toàn dẫn tôi lên gặp anh. Trước khi đi, bác Toàn có can ngăn tôi: Cô đừng đi, đường lên Phương Bối khúc khuỷu, cây rừng rậm rạp khó đi, hơn nữa ông Sơn kỳ quái lắm, ông ấy không muốn nhận sự giúp đỡ, mà nếu có nhận, ông ấy không cảm ơn, còn chửi người cho nữa. Tôi mỉm cười: Không sao đâu, tôi chịu được mà! Đường lên Phương Bối khó đi. Chúng tôi lách qua đám tre rừng, thật vất vả. Cơn mưa cuối mùa và gió lạnh đang kéo tới, chúng tôi phải đi nhanh để kịp đến nhà ông Sơn, một nhân vật quái đản -theo lời nhận xét của gi
11/08/2020(Xem: 10357)
Thì thầm cùng hạt bụi Kính bạch Thầy, nghe qua pháp thoại của Thầy về các Bồ Tát thường tụng niệm và mới đây qua Pháp thoại của Sư Thúc về “ Năm loại trí tuệ” con đã chiêm nghiệm và đúc kết hai bài thơ này . Kính dâng đến Thầy với muôn vàn đa tạ vì trong mùa đại dịch này con mới được nghe những lời giảng của những bậc giảng Sư quá uyên thâm trong Phật Pháp và chứa đựng Tâm Đại Từ Đại Bi Kính chúc sức khỏe Thầy , kính HH Đây quả hiện tại, nhân gieo từ ngàn kiếp ! Nên niềm tin vững chắc đã thành hình. Dù còn nhiều bụi bám vẫn theo mình Rất vi tế ẩn núp trong vườn tâm đâu đấy !
10/08/2020(Xem: 9014)
Nhất Tâm ! Kính bạch Thầy sau khi trở lại thời biểu tu tập đã xáo trộn bấy lâu nay, chợt nghe lại một bài giảng thật hay về chữ Nhất Tâm trong phẩm 80 của Kiá Bát Nhã con có hai bài thơ kính dâng Thầy xem cho vui như chia sẻ thêm chút tiến bộ của con đã dùng thời gian tu tập mà quên đi những ý nghĩ tiêu cực trong mùa đại dịch này . Kính chúc Thầy pháp thể kinh an , Hh Mười mấy năm qua tụng thường ... chưa liễu nghĩa “Nhất tâm đảnh lễ “ bốn chữ quá thâm sâu Đại duyên ... pháp thoại giảng rõ lý mầu Siêu việt “ Nhất Tâm “ trong ngàn người có một ?
10/08/2020(Xem: 10503)
“Em về mấy thể kỷ sau Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không?”(*) Đường tu như sóng bềnh bồng Nổi trôi lên xuống theo dòng thời gian Ngẫm xem cũng lắm gian nan Thị phi nhân ngã thế gian khôn lường... Nhưng may ta đã tỏ tường Lời thầy giảng rõ Vô Thường, Có, Không
10/08/2020(Xem: 17099)
Ân Bồ Tát cao sâu non biển Gieo tình thương mầu nhiệm vô biên Từ bi ban bố khắp miền Khai mầm an lạc , bình yên cho đời Lời Đại Nguyện giúp đời cứu thế
09/08/2020(Xem: 23859)
Là một nhà văn, một nhà thơ, một nhà báo, và là một người tuyên thuyết Phật pháp – trong vị trí nào, Vĩnh Hảo cũng xuất sắc, và nổi bật. Tài hoa của Vĩnh Hảo đã hiển lộ từ các tác phẩm đầu thập niên 1990s, và sức sáng tác đó vẫn đều đặn trải dài qua hai thập niên đầu thế kỷ 21. Vĩnh Hảo viết truyện dài, truyện ngắn, làm thơ, viết tùy bút, viết tiểu luận – thể loại văn nào anh viết cũng hay, cũng nổi bật hơn người. Giữ được sức viết như thế thực là hy hữu. Thể hiện nơi ngòi bút rất mực văn chương, Vĩnh Hảo chính là một tấm lòng thiết tha với đất nước, với đạo pháp, với con người. Tấm lòng đó hiện rõ trong từng hàng chữ anh viết, đặc biệt là trong 100 Lá Thư Tòa Soạn của Nguyệt San Chánh Pháp, là nội dung của sách này với nhan đề Lời Ca Của Gã Cùng Tử.