Không đề 1 (thơ)

27/03/201320:05(Xem: 9742)
Không đề 1 (thơ)

hoa sen 2-f

Không Đề 1 ...

Thiên Hương

Có những nỗi buồn hình như không bao giờ tan biến

Có những ước mơ biết có bao giờ thành sự thật được không

Có những nụ sầu rơi long lanh thành nước mắt

Và biết có bao người hay sống với dĩ vãng như tôi không ....

Hình như trong cuộc sống,

Khi mộng ước quá nhiều

Khi chỉ sống vào kỷ niệm

Thì nỗi buồn vẫn dai dẳng không nguôi

Tôi ước mình cứng rắn hơn một chút

Nhìn vào cuộc đời như nhìn những phép tính cộng chia

Nếu rắc rối dùng thêm spreadsheets

Và macros để đơn giản hóa cuộc đời

Sao cứ mãi ngỡ mình như dòng suối

Mang nỗi buồn đi từ Bắc sang đông

Mang ưu tư đổ xuống bể u hoài

Rồi tan biến như những làn sóng biển ...

Sao mãi đứng bên cạnh dòng sông phiền muộn

Vớt những đám rong rêu bập bềnh trên mặt nước

Và tìm hoài dưới lòng sông những hình ảnh ngày xưa

Để chỉ thấy lăn tăn dòng nước gợn buồn

Và ảo ảnh theo thời gian tan biến

Kỷ niệm, dù đẹp biết bao nhiêu

Khi cố còn vớt vát,

Chỉ đem lại những tiếng thở dài miên viễn mà thôi

Hãy rángnhìn những hoa đào nở rộn rã dù mùa đông mưa gió

Và những mimosa vàng tươi mà nghĩ đến chính mình

Hãy gắng nở những nụ cười trên những nỗi buồn vụn rã

Và mạnh dạn bước đi trên những dấu tích thời gian

Hãy rángvui và nuốt lệ âu sầu

Để dấn bước trên những khó khăn tràn đầy của cuộc sống

Thì may ra tôi vẫn còn đứng vững

Dù cuộc đời có hà khắc đến bao nhiêu ....

 

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/08/2021(Xem: 11621)
Ôm lên rồi đặt xuống Buồn rơi rớt ngoài sân Phơi bao điều không muốn Đàn muốn nói lại câm
20/08/2021(Xem: 12377)
Ngày tháng này mấy mươi năm về trước Mẹ tuy đau nhưng hạnh phúc biết bao Lệ hoen mi lòng Mẹ bổng dâng trào Tiếng con khóc chân tay mềm ngoe nguẩy Âm lịch đúng ngày mười hai tháng bảy Mười tháng trường mẹ lo lắng xuyến xao Bào thai nhi con đạp lúc con cào Đau lòng Mẹ nhưng không hề than vãn Tình của Mẹ đối với con vô hạng Vũ trụ này không thể sánh được đâu
20/08/2021(Xem: 12654)
Cha muôn thuở là vầng dương soi sáng Dẫn con đi khi chập chững từng ngày Canh cho con từng giây phút ngủ say Dạy con học điều luân thường đạo lý Trong cuộc sống với bao điều cơ cực Và gian lao khi gặp cảnh cơ hàn Cha chưa hề có một tiếng thở than Mong con lớn trở thành người thành đạt Khi con đến tuổi đôi mươi dõng dạc
20/08/2021(Xem: 15006)
Chim đang hót trên cành hoa điểm tuyết Ánh dương soi loé sáng bảy cầu vòng Tâm lùa về chuyện thuở ấy năm nao Ấu thơ hỡi còn đâu ngày tháng cũ Nhớ cha mẹ với đêm ngày lam lũ Chẳng màng chi gió bụi với thời gian Từ sớm hôm đến lúc ánh trăng tàn Ơn Cha Mẹ con bao giờ trả hết Nơi xứ người lòng con luôn hướng vọng
20/08/2021(Xem: 14337)
Lễ Vu Lan là mùa Hiếu Hạnh Của bao người con Phật ngàn xưa Gương sáng ấy từ Ngài La Bốc Dùng tâm Từ cứu độ mẫu thân. Hỡi những người con chốn dương trần Luôn nghĩ đến công ơn Cha Mẹ Cha dạy ta bao điều đạo lý
20/08/2021(Xem: 7710)
Ngày xưa sống cảnh thiên nhiên Ngày nay sống cảnh đảo điên dối lừa Ngày xưa rừng núi xanh tươi Ngày nay rừng núi tan tành xác xơ Ngày xưa thú sống nên thơ Ngày nay thú sợ con người dã tâm Ngày xưa suối chảy rầm rì Ngày nay suối bị đen xì nhiễm ô
19/08/2021(Xem: 8842)
Mẹ ơi ! Nhớ Mẹ vô cùng ! Giấc mơ ngắn ngủi lạ lùng làm sao Đêm qua trong giấc chiêm bao Chiếc mũ của Mẹ ngày nào nhởn nhơ ...
19/08/2021(Xem: 8560)
Mãnh lực của Duyên ! Kính dâng Thầy bài thơ khi con học về Mãnh Lực của Duyên làm mình đi trong luân hồi qua bộ kinh Đại Phát Thú được Giảng Sư Thích Sán Nhiên giảng tại Mỹ vào tháng 6 /2020 online. Kính trình Thày những gì con thu nhận được qua hơn 10 video của Sư với 30 giờ nghe pháp thoại xen giữa những pháp thoại của Thầy. Kính xin Thầy cho con một lời dạy. Kính đảnh lễ Thầy , HH Niềm ao ước Mùa Vu Lan người người nhớ Đức Phật mùa an cư thứ bảy nhớ Mẹ Maya Cung trời Đao Lợi thuyết pháp... ...dựa vào chiêm nghiệm nhận ra Trăm ngàn thiên nhân đắc quả Dự Lưu tức khắc !
19/08/2021(Xem: 14822)
Hàng trăm sao chiếu sáng ngời Điểm tô rực rỡ bầu trời trên cao, Hàng trăm vỏ ốc dạt dào Cùng theo sóng biển trôi vào bờ xa,
17/08/2021(Xem: 12546)
Mây chiều tháng bảy lập lờ trôi, Góc nhỏ đêm về vẫn lặng côi… Quạnh quẽ Người xa niềm khó đổi, Trầm tư dạ não cảnh hoang bồi.