Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

22/09/201219:57(Xem: 15285)
Dưới Ánh Trăng Thiền (thơ)

Nguyet_thuc




Dưới Ánh Trăng Thiền

(Tản-bút-thơ)




1.

Thơ

Tìm về bản thể

Để đối diện linh hồn…

Trí-công-cụ

Như máy móc vô cảm

Một vần thơ

Hiển lộ ánh trăng tâm.

2.

Nhìn vô tác

Thấy tỏ tường

Vọng tưởng hóa chân như

Cực lạc quyện từ bi

Ánh Viên Giác hốt nhiên trùm khắp chốn

Giữa vầng trăng

Một niệm vô ngôn.



3.

Lưu bóng giai nhân

Gương hồ dậy sóng

Trăng tan

Quên chốn an nhiên theo dục vọng

Bặt chân tâm

Cỏ nội

Mây ngàn…

4.

“Nhân bất học bất tri lí”

Nhưng trí-lương-tri

Soi sáng lòng người…

Nhân hữu học

Lắm phường ma quỷ

Mất vầng trăng

Đen tối lương tâm.



5.

Miệng tha thiết vầng trăng thanh bình

Cái “tôi” quyền lực-chiến tranh

Miệng ngọt ngào vì nước vì dân

Cái “tôi” sâu mọt nhặng ruồi-vô cảm…

Đảo điên tiếng sủa bóng

Vô minh

Bầy đàn vang rân.

6.

“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” (*)

Mẫu số chung

Tỏ ngộ khi đi tìm chân lí…

Gặp lại Thượng Đế (pháp thân)

Giữa vầng trăng vô tướng

Tâm vô ngôn

Soi sáng muôn lời.

(*): -“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là đạo lí của vũ trụ,

là mẫu số chung của ý nghĩa cuộc sống, là Thiền;

mang năng lượng tích cực có lợi cho toàn vũ trụ,

cho sự thăng hoa trí tuệ-tâm linh chung của tất cả.

-“Tự tri-tỉnh thức-vô ngã” là minh sư vĩ đại nhất

của chính mình.

(Đường Về Minh Triết; NXB Văn Nghệ, 2007).

7.

Cảm nghiệm cái “tôi”

Hốt nhiên trực ngộ

Tâm Không…

Giữa chợ đời

Trăng Lăng Già tịch chiếu

Bể khổ vơi dần

Thấp thoáng từ bi.

8.

Im lặng cái “tôi”

Tâm thấy tâm

Trăng vĩnh hằng hiển lộ

Dứt đối kháng

Bặt tị hiềm hơn thua nhân-ngã

Phóng hạ đồ đao

Phật hiện tiền.



9.

Tâm điên đảo

Miệng cằn nhằn

Sân si che khuất vầng trăng

Hạnh phúc trăm năm: ảo tưởng

Những bản tình ca

Linh hồn vất vưởng

Cái “tôi”: bể khổ cho nhau.

10.

Dừng tâm rong ruổi

Đêm nay ngồi quán chiếu cái “tôi”

Tịnh độ không xa ngái

Rưng rưng một thoáng chân như

Tuồng như giữa tùng lâm Đâu Suất

Trăng khuya đối ẩm

Chia sẻ bình yên với đất trời.

11.

Tích tụ năng lượng vọng tâm

Quên vầng trăng tuệ giác

Kiếp người nặng nghiệp đảo điên

Cuối đời

Chui vào ngạ quỷ

Đói khát liên miên

Mồ mả ngục tù.

12.

Dừng bước tâm hành

Mây vô minh dần tan

Vầng trăng xưa thấp thoáng

Vơi bao ràng buộc chợ đời…

Chợt tiếng chim

Bừng sáng

Tâm Không.

(22-30/7/2013)

(Đã đăng ở Vandanviet.net)

Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn)

--------------------------------

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/07/2015(Xem: 13303)
Trước bàn thờ Phật Bóng Từ soi chiếu vô minh Diệu âm Bát Nhã Chúng sinh hồi đầu Chấp tay sen nở nguyện cầu An vui cảnh giới Nhiệm mầu độ sinh
24/07/2015(Xem: 13407)
Mỉm cười không phải là khinh Mỉm cười là để tự mình hiểu thôi Mỉm cười là hiểu xa xôi Mỉm cười là biết nhưng rồi bỏ qua Mỉm cười chấp nhận thứ tha Mỉm cười thông cảm chứ la làm gì Mỉm cười biểu hiện từ bi Mỉm cười như Phật sân si đâu còn Mỉm cười nét đẹp sắt son
24/07/2015(Xem: 12601)
Núi rừng đùa với mây ngàn Chim chao cánh đậu trên tàng cây xanh Mùa về thơm ngát hương lành Ngại ngùng khép mở mấy cành mẩu đơn Ráng chiều đỏ tựa màu son Ngoài vườn tiếng gió từng cơn thổi dài Nắng vàng đón bước chân ai Về đây vui với mấy ngày “Niệm Thân” (2)
21/07/2015(Xem: 17260)
Cõi riêng cửa đóng then cài Không màng những chuyện trần ai Xá chi thắng bại bên đời Mọi điều gác bỏ ngoài tai!
20/07/2015(Xem: 20228)
" Vào thời mạt thế Nhân loại đảo điên, Tai họa liên miên Sóng thần Động đất. Chủ nghĩa vật chất Ngự trị thế gian,
20/07/2015(Xem: 18567)
Chuyện kể rằng: Một ngày kia thầy trò Khổng Tử bị đói ở đất Trần Thái. Nhan Uyên tìm kiếm mãi mới được chút gạo để nấu cơm cho thầy. Nóng ruột, chốc chốc lại mở vung ra xem. Tro bếp rơi vào nồi, vội nhúm chỗ cơm tro bỏ vào miệng. Khổng Tử nhìn thấy học trò nhúm cơm ăn, than rằng: - "Đến Nhan Uyên mà khi đói bụng cũng ăn vụng sao?". Để thử trò, Khổng Tử nói "Hễ lâu không có cơm ăn, khi có thì phải cúng thần linh trước". Nhan Uyên mới vội vàng kêu: "Không được, không được! Lúc nãy tro rơi vào nồi, con nhúm ra định bỏ đi, nhưng tiếc quá nên cho vào mồm ăn. Như vậy cơm này có người ăn rồi không cúng được đâu!".
14/07/2015(Xem: 16347)
Phật từng lên tiếng dạy ta: “Những người tu đạo như là khúc cây Trôi trên dòng nước cuồng quay Khôn ngoan thì hãy trôi ngay giữa dòng Ai muốn vớt cũng khó lòng Quỷ thần ngăn chặn cũng không dễ gì
12/07/2015(Xem: 12196)
Cam Lồ Thủy Nam mô pháp thủy cam lồ Hà giang thanh tinh, biển hồ ngát hương Tưới thơm thấm mát muôn phương Tiêu tan đói khát, mở đường an vui Súc sanh, Ngạ quỷ, Trời, Người... Nước trong mầu nhiệm rưới tươi cõi lòng
07/07/2015(Xem: 33444)
Thôi kệ, buồn chi những tiếng đời Chỉ là âm điệu thoảng đầu môi Nghe khen càng thích, chê càng khổ Thế sự muôn trùng.. vẫn cứ trôi..
01/07/2015(Xem: 23843)
Hề chi một phận đời riêng Buông hơi nằm xuống mà nghiêng đất trời Thiếu ta, đời cũng vậy thôi! Ta là hạt bụi giữa đời bao la..