Chấm Dứt Duyên Đời

25/08/201501:58(Xem: 11387)
Chấm Dứt Duyên Đời
       

hoa sung

  Chấm Dứt Duyên Đời
(Chuyện Lại Tra Hòa La Xuất Gia)

 
                        I
 
    Nơi Pháp hội vừa tan khóa giảng
    Người người đều thanh thản hân hoan
          Gió lành bạt đám mây tan
Trầm ngâm suy tưởng lời vàng Thế Tôn
 
    Bừng tỉnh ngộ tâm hồn minh mẫn
    Vội đứng lên kính cẩn quỳ thưa:
          -“ Như Lai ! Mối Đạo chơn thừa,
Làm sao giải thoát dứt chừa oan khiên?
    Dứt sanh tử ưu phiền kiếp trược,
    Dứt luân hồi chứng được vô sanh ?”
          -“ Hay thay !  lời hỏi ngay lành,
 Rèn tâm, luyện chí, chơn thành tiến tu.
    Phải quán tưởng phù du cuộc thế
    Kiên quyết lìa cội rễ tham sân
          Diệt trừ gốc ái nguồn ân
Lánh trần thoát tục dự phần xuất gia.”
 
                        II
 
    Mừng hớn hở về nhà thưa lại
    Mẹ cha phiền, phải trái phân bua:
          -“ Đi tu nào phải chuyện đùa,
Hỏi con nào có kém thua ai nào ?
    Là con một, sang giàu tột bậc
    Vợ ngoan hiền, đẹp nhất:  thiên tiên
          Cớ chi con phải lụy phiền
Dấn thân vào chốn cửa thiền khổ tu ?
    Chốn rừng núi thâm u mạo hiểm
    Đường chông gai nguy biến khôn lường
          Mẹ cha đau khổ sầu thương
Vợ con cam phải nửa đường chia phôi !”
    -“ Chí đã quyết, mẹ thôi đừng cản
    Dẫu sao sao chẳng nản lòng này !”
          Quyết liều tuyệt thực từ nay,
Không ăn, không uống, bảy ngày trôi qua.
    Vợ khóc lóc, mẹ cha rầu rĩ,
    Bạn bè khuyên, năn nỉ hết lời,
          Khăng khăng chí quyết chẳng dời
Cả nhà đành chịu để người ra đi.
 
 
                        III
 
    Thỏa ý nguyện thoát ly thế tục
    Chí tầm sư thúc giục lên đường
          Từ đây khắp chốn du phương
Quyết tu phạm hạnh noi gương Phật Đà
    Vui mối Đạo, ca sa, bình bát
    Tiến trên đường giải thoát thong dong
          Làu làu gương huệ sáng trong
Sa môn oai đức đại hùng đại bi.
    Mùi tục lụy chẳng chi vướng bận
    Hạnh Tăng Già tinh tấn độ sanh
          Ngày ngày khất thực kinh hành
Phước điền gieo rắc căn lành mười phương.
 
 
                        IV
 
    Đường hóa Đạo gia hương ghé lại
    Vẫn ung dung tự tại đứng ngoài
          Bóng người khất sĩ khoan thai
Phú ông chợt thấy lòng hoài xót xa...
    “ Vì kẻ ấy con ta tuyệt thực
    Bỏ nhà đi biền biệt bấy nay
          Thôi thôi chẳng có dông dài...”
Đuổi xua chẳng chút nương tay ngại lời.
 
    Nhà phú hộ của rơi của bỏ
    Bưng cháo thiu trút đổ ra ngoài
          Sa môn trông thấy ngỏ lời
Xin cho dùng bữa, kịp thời cơm trưa.
    Dưới gốc cây cháo thừa ‘độ tận”
    Tiểu đồng nhìn, bỗng nhận ra người
          “ Ôi ! Ôi... Cậu !... Cậu đây rồi !
Cậu về sao chẳng một lời báo tin ?”
    Mẹ kêu khóc, vợ nhìn ngất xỉu
    Cha ân cần chẳng thiếu thức chi,
          Vàng ròng, ngọc báu, lưu ly,...
Công cha của mẹ nở đi phụ phàng !
 
                        V
 
    Bậc Giác Ngộ ngọc vàng khó đổi
    Đạo Chơn Thường một mối vững tin
          Vua nghe cũng phải giật mình
Ngạc nhiên : “ Sao có sự tình thế ni ?”
 
    Rằng: -“ Những kẻ tứ suy đành phải
    Nương cửa Thiền giải đãi qua ngày
          Xuân xanh đang độ sức trai
Song thân còn đủ, trí tài hiên ngang
    Không vướng lụy nguy nàn khổ bịnh
    Vội vàng chi quyết định ly gia
          Xả thân chẳng kể tình nhà
Tu như thế ấy phỏng là ích chi ?”
 
-“ Vua không rõ:  Thân ni vô chủ      
    Điểm vô thường, sở hữu huờn không
          Một khi tài mệnh tiêu vong
Rừng vàng biển bạc còn mong cậy gì ?
    Điểm vô hộ một khi lâm bệnh
    Có ai thay số mệnh cho mình
          Bá quan khó thể giữ gìn
Lệnh vua khó thể thi hành được chi ?
    Chỉ có Đạo Từ Bi cứu thế
    Độ chúng sanh vượt bể trầm luân
          Hàng vua chúa, kẻ thứ dân
Một lòng tham vọng chẳng phân sang hèn
    Bởi sao ?  Vua từng phen chinh chiến
    Vì phương Nam có biển dầu ngầm
          Bắc phương có mỏ hoàng kim
Đông phương phong phú nhiều hầm mỏ than
    Phương Tây nọ lân bang nhược tiểu
    Dấy binh liền, kẻ yếu liền thua
          Lòng tham thỏa thích ý vua
Gồm thâu bốn cõi, tranh đua mặc tình
    Vay nợ máu sinh linh đồ thán
    Kiếp luân hồi ân oán triền miên
          Sáu đường nhân quả xoay chuyền
Tử sanh, sanh tử... vọng duyên trùng trùng
    Trên nêu rõ tột cùng bốn điểm
    Đời vô thường luân chuyển đa đoan !”
          Vua nghe chợt tỉnh, bàng hoàng
Giác, mê, hai lẽ Đạo Vàng sáng soi.
 
                        VI
 
    Gươm Trí Huệ đoạn rời Nhân Ngã
    Xả chấp mê thong thả đường tu
          Sa môn đúng bậc Trượng Phu
Bốn phương tự tại ngao du độ đời
    Hoằng Đạo cả nơi nơi tỉnh giác
    Đức Từ Bi giải thoát muôn loài
          Chúng sanh “ Chấm dứt duyên đời”
Ta Bà sen nở thảnh thơi cõi Thiền !
   

 Viên Huệ              
Phỏng theo “Giác Mê” của ông Thuần Phong và kịch “Chấm Dứt Duyên Đời”của chúng Phổ Hiền diễn tại chùa Huê Lâm nhân ngày Lễ Tạ Pháp tháng Chạp năm Tân Dậu - Tháng 1 năm 1982.                                                                                               
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 12812)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15665)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19506)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18134)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20778)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16101)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21087)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15577)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 15958)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14448)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.