Một miếng khi đói giữa cơn lụt lũ,
Gửi ngàn, chục ngàn bánh tét bánh chưng.
Tấm lòng vàng chất phát tuy chỉ tượng trưng,
San sẻ chút tình nhân ái... hồn dân tộc!
Đạo dạy “Sống là thuận thiên lập mệnh”
Melbourne vừa nới rộng khoảng đường xa,
Thì nghe tin lụt sạt lở chốn quê nhà,
Bao thương cảm chợt tuôn dòng lệ nóng!
Chợt thảng thốt nhận ra mình lạc lõng!
Giữa biến động thế gian lắm nỗi bi ai
Tuồng chính trị, đại dịch lại đến thiên tai,
Chỉ phàm phu dân nghèo đang lãnh đủ?
Con ngồi đây trong phút giây hiện tại,
Giữa những hoang tàn đổ nát
Dòng thời gian cũ vẫn còn đây
Hình ảnh người xưa trong căn nhà ấy
Hạnh phúc tràn đầy trong mái ấm tình thương
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.