Chiếc Áo Màu Nâu

11/05/201723:36(Xem: 18458)
Chiếc Áo Màu Nâu
Nu Si Tam Tan (2)



"Nội San Tâm Thị"
Ấn Phẩm Văn Hóa Chùa Kỳ Viên Trung Nghĩa - Nha Trang
Số Đặc Biệt Kính Mừng Phật Đản 2641 (2017)
Trong số này có giới thiệu những thi phẩm của Nữ sĩ Tâm Tấn,
được chư tôn đức chọn đăng mỗi bài thơ trên một trang ảnh nền sinh động thật trang trọng!


 

Chiếc Áo Màu Nâu

Vui gì thi tía với hồng đua
Ngọc giắt vàng đeo rộn cuộc đùa.
Không giày, không dép, lê đôi guốc
Chiếc áo màu nâu mặc bốn mùa.

Năm ngoái, từ thu cho tới đông
Tản cư túi áo vắng hơi đồng
Trung thành chiếc áo màu nâu ấy
Chứng kiến lòng tôi chuyện nhạt, nồng.

Chẳng hợp thời trang, nên áo còn
Bằng không đã đổi gạo mười lon.
Mùa xuân, mùa hạ năm nay vẫn
Áo cũ theo người bàn tay không.

Qua hết mùa thu, nay tiết đông
Màn đen có rọi chút tia hồng:
Tơ nhung vàng thắm và xanh lợt
Muốn trở về tôi… viếng túi đồng.

Lòng ta bình thản, áo nâu ơi,
Tiền dẫu dâng ta áo đẹp rồi
Nghĩa cũ cùng ngươi chưa trả được
Lòng ta chỉ thắm với ngươi thôi.

Huế 1948

Lắng Bên Thiền Thất *

Bước hài không dám động
Ghế đá nhẹ dừng chân
Bóng Bồ Đề phủ rộng
Quanh mình một sắc xuân.
Ta đi thuyền Bát Nhã
Theo dòng Pháp vàng ngân
Hồn sang bờ cõi lạ
Nhịp mõ vời lâng lâng…
Rẽ trúc nhìn qua sáo
Lung linh điểm nến hồng
Âm trầm gieo cõi Tịnh
Lời Pháp vút chân không
Ôi, Hải ngạn chiêu đàn
Thơm vầng xuân như ý
Mắt đọng nắng Ba ngàn
Vương hương từ Vạn kỷ…
Quay lưng, hài giẫm nhẹ
Ngại động cõi Vô Cùng.
Đồi Xuân … tươm phấn lệ
Hoàng hôn Xuân… mông lung.

Nha Trang, Chùa Hải Đức
1975

---------------------------------------------
Một chiều đầu xuân, lên Thiền Thất hầu thăm Hòa Thượng Trí Thủ từ Già Lam về.

 

Mơ cõi lưu ly

Thân loảng vô cùng, tâm biến không
Hư vô nâng nhẹ trí phiêu bồng
Nền xanh ảo hóa gương Nam Hải
Mây trắng siêu hình sóng Phổ môn
Núi dựng Đông Tây: thuyền Bát Nhã
Gió dồn Nam Bắc: mái Viên Thông
Quay đầu mơ cõi lưu ly Bến…
Quên phía sau mình cái ''sắc'' không!

Đài Quán Thế Âm, đèo Rù Rỳ
1972

 

Thương Gần Nhớ Xa
(Tặng các bạn Nha Trang xa xứ)

Nhân tình tợ điểu đồng lâm túc,
Đại hạn lai thời các tự phi

Ôi, bạt ngàn cánh chim bóng hạc,
Cả đại bàng, chim sẻ cũng xa bay!
Một niệm thương, trăm niệm nhớ, hao gầy
Xâu chuỗi hạt đứt tung tràng kỷ niệm.

Đất mẹ ấm … khép hờ khung cửa huyển,
Nấm mồ ôm … tái diễn chuyện ngàn thu.
Ta đi sau để nhận chút đền bù
Món gia bảo: Vườn thơ Đông-chí lạnh.
Ta ươm mãi xuân thu lời mật hạnh:
Nắng hạ bung hương, vận hội chân tài.
Cơn bão qua chỉ sụp đổ đền đài,
Non gấm vóc vẫn ngàn chim hội tụ
Xin xóa cho ai mối sầu xa xứ…


2003

 

Trước Hồ Sen Ngát

Sầu đông nở trắng, nắng trang hồng
Xoan kết cờ điều, lựu trổ bông
Cam vàng rám nắng vàng thăm thắm
Nổi giữa cành xanh lá biếc lồng.

Xuân vắng, chim trời bặt tiếng ca
Đón hè ve trổi giọng ngâm nga.
Hồ xinh gió phẩy đùa duyên nước,
Lòng ngát mùi sen say sắc hoa.

Lòng thanh khiết trời ban hương thanh khiết,
Hồn thanh cao xứng nhận tước vương hầu.
Nết oai nghi tàn lọng đứng chen nhau
Dòng quân tử thấm nhuần ơn nước biếc.
Nhụy chạm ngọc vàng hình dung thế phiệt
Xiêm áo hồng, cánh tuyết dáng trâm anh.
Tự nghìn xưa nhan sắc hãy lưu danh
Muôn mùa hạ hương thanh còn giữ tiết.

Tâm Tấn




Nu Si Tam Tan (7)Nu Si Tam Tan (6)Nu Si Tam Tan (5)Nu Si Tam Tan (4)Nu Si Tam Tan (3)Nu Si Tam Tan (2)Nu Si Tam Tan (1)

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/04/2014(Xem: 13919)
Có khi nào gió hỏi Gió thổi từ phương nao Có khi nào đá hỏi Đá có tự thuở nào Có khi nào sông hỏi Nước từ đâu chảy về Có khi nào trăng hỏi Đêm sao dài lê thê
12/04/2014(Xem: 45946)
Một là tội tạo từ xưa Nặng thì thành nhẹ, nhẹ trừ tiêu luôn Hai là được các thiện thần Dẹp tan hoạn nạn tai ương ngục tù Ba là tránh mọi hận thù Giải oan đời trước cũng như đời này Bốn là hùm rắn có vây
09/04/2014(Xem: 15539)
Có Xuân nào, Không mai vàng trước ngõ Không câu đối giao mùa, Tỉnh thức – Xuân từ đó… Giọt sương trong – Phật Thừa !
31/03/2014(Xem: 16286)
đám mây đi qua dòng sông tôi mất bóng và tôi vỡ ra dập dềnh trôi xác ma quá khứ tế bào óc tim tóe lên ánh lửa bập bùng bên này leo lét bên kia bít bùng thế giới đa tri đường ngược đường xiên
29/03/2014(Xem: 14602)
Đi tu chẳng phải trốn đời Đi tu cốt để chuyển dời tánh, tâm. Đi tu chẳng mộ tiếng tăm Đi tu chỉ để âm thầm Độ, Tha (*) Đi tu thức giấc Nam Kha Đi tu để thoát Ái hà mênh mông .
29/03/2014(Xem: 24741)
Trời đất mênh mang sương khói, một thời thơ trẻ dại, bàng bạc nắng quái u buồn nơi quê nhà giữa hai đầu biển núi lung linh. Sinh năm 1952 ở Quán Rường, Tam Kỳ, thuộc tỉnh Quảng Nam, một chốn miền “Đất Quảng Nam chưa mưa đà thấm. Rượu hồng đào chưa nhấm đà say” ấy, Nguyễn Lương Vỵ lớn lên trong một gia đình có truyền thống Nho học. Từ thuở nhỏ vốn bẩm sinh có năng khiếu làm thơ, đặc biệt được ông nội ( nguyên là một nhà Nho, có thời kỳ làm chánh tổng ) trực tiếp truyền dạy các loại thơ tứ tuyệt, Đường luật, nên biết mần thơ ngay từ lúc 12, 13 tuổi, thuở còn chạy rông chơi bên mấy cổ tháp rêu phong Chiên Đàn, cạnh dòng sông Tam Kỳ và bãi biển Tam Thanh xanh biếc mộng.
26/03/2014(Xem: 14637)
Sen kinh Phật Loài hoa tiết hạnh dị thường Đêm đêm giữ ngọc, gìn hương cho đời Trinh nguyên lay động đất trời Thơm câu kinh Phật, ngát lời ca dao.
26/03/2014(Xem: 16068)
Nếu đánh mất đi Nhiệt Tâm Con người trở nên lạnh nhạt Năm tháng trôi qua âm thầm Một ngày, một đời không khác.
26/03/2014(Xem: 17833)
Chúng ta đều đã lên tàu Thời gian không định biết về đâu, Ga cuối cuộc đời tất phải đến Bây giờ còn sống hay thương nhau...
26/03/2014(Xem: 17299)
Chuyến Tàu Định Mệnh Chào đời là đã lên tàu Chuyến tàu định mệnh biết về đâu? Qua bao ghềnh thác bao đồi núi Người lên kẻ xuống bến ga nào!