Đường lên đỉnh núi (thơ)

12/08/201103:39(Xem: 12896)
Đường lên đỉnh núi (thơ)

 

Wine-Glass-Bay-Tasmania-low-res

ĐƯỜNG LÊN ĐỈNH NÚI

o0o

Đường lên đỉnh quanh co vùng cỏ lạ

Giữa mây trời sắc trắng lững lờ qua

Chim ríu rít trong rừng già nắng hạ

Đón người lên rừng núi đá nở hoa

o0o

Có những đợt người lên chưa đến đỉnh

Vì sương cành, gió núi lẫn mù sa

Đường trơn lắm bánh xe không thể bám

Mặt đất dày bỗng thành nước xói qua

o0o

Khúc quanh gấp thành nếp nhăn trên trán

Của người đi tìm đỉnh những ngày qua

Mộng đã lỡ, mây dày che ánh nắng

Để người buồn nuốt hận lỡ làn qua

o0o

Đường lên đỉnh đã là đường nghẻn lối

Mộng chẳng thành tan vỡ những loài hoa

Cánh đã rã, nhụy tàn, mùi cũng mất

Chán chường rồi, chim cũng bỏ đi xa

o0o

Đâu tiếng hót! Tưởng chừng trong mộng tưởng

Đâu sắc màu! Nhụy thắm! Những loài hoa!

Ai đã xuống cùng khúc quanh khắc khoải

Để mộng tàn, nguyện ước cũng tàn lây

o0o

Nhưng hôm nay ngồi bên em hoa nở

Sắc của rừng óng ánh tiếng chim ca

Hương cũng rộ mùi kỳ hoa dị thảo

Đưa ta lên tận đỉnh của hồn ta

o0o

Lên đỉnh đá của vùng trời mới lạ

Trên tất cả núi đồi cây với lá

Trên lâu đài thành quách cũ ngày qua

Trên mây trời đỉnh đỉnh của mù sa

o0o

Ta gom hết sắc hương rừng núi quí

Của trần gian và cả tiếng chim ca

Đem tặng khắp dân gian vùng xa lạ

Những mộng vàng trộn lẫn sắc hương hoa.

o0o


Thân tặng anh Huỳnh Hửu Nghĩa

và đoàn du hành đi Tasmania.

Tasmania 1-1-2016

o0o

Lâm Như-Tạng

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2010(Xem: 17953)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26050)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 13204)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 15781)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17345)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14205)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15220)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11025)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 17334)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22243)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )