Trăng Xứ Lạ (thơ)

03/05/201100:33(Xem: 14390)
Trăng Xứ Lạ (thơ)


Nguyet_thuc

TRĂNG XỨ LẠ


Thân lưu lạc nơi đỉnh đồi xứ lạ
Đôi tay gầy ngồi nhặt mảnh trăng rơi
Mùi biển mặn kéo về ôm đỉnh núi
Đêm nay rằm người có hay chăng!

Hôm ấy xuống tàu tìm đừơng vượt biển
Hồn hớt hải vẫn cố lùa trăng gió
Lùa mùi thơm lúa chín của ngày mùa
Để ru tôi đời biển động xa quê

Mẹ hỡi! đêm rằm trăng sáng quá
Quê mình lai láng ánh trăng lên
Mẹ có cùng em đi lễ Phật
Có còn nghe vọng tiếng chuông ngân?

Los Angeles 1989




HỌC ĐI

Sáng nay nắng đẹp cây xanh lá

Mấy nhóm hoa vàng nở rộ bông

Chim đến từ đâu sao nhiều quá

Đùa nhau dưới nắng ấm trong ngần

Học bước để chân đi khỏi động

Bụi lên làm bẩn nhóm hồng tươi

Để chim không sợ nhìn ngơ ngác

Vụt cánh bay đi tận cuối trời

Bước sao lay động hằng sa cõi

Mà tại chỗ này nắng vẫn trong

Người đứng bên đường chờ xe sáng

Cảm được chút an ở cõi lòng

Lạy đất nếu làm đất dấy bụi

Lạy nắng nếu làm nắng lung linh

Xin chim thôi bay về chốn cũ

Vì chân vụng bước một ngày xinh

23/4/02




LỬA BỪNG CHÁY

(Kính nguyện Viên Lạc Phạm Gia Bình)

Lửa bừng cháy một góc rừng

Mây trời rưng rưng đưa Người đi vào bất diệt

Tiếng người nấc trong thịt da răng rắc

Vạn cây rừng sụp lạy ngọn lửa thiêng

Hằng sa thế giới nối liền

Cung nghinh Bồ tát rũ thân hiến đời

Người xin làm lửa

Lửa sáng trời Đông

Người xin làm gió

Gió lay động lương tâm

Vô minh thay ngọn lửa hồng

Trần gian sám hối vạn lần oan khiên

Máu bầm tím trên từng thớ thịt

Môi run run Người khép kín lời kinh

Đạo pháp Dân tộc tử sinh

Nghìn năm cát bụi sông Hằng mây trôi.



NGÀY MỚI


Tôi góp nhặt mùi thơm của hoa lá
Ở đâu đây và ở tận trời xa
Tôi mời gọi tiếng thì thầm của gió
Thức cùng tôi nhấp từng phút đi qua

Giờ linh thiêng, giờ giao thừa gõ cửa
Ngày hôm qua, xin trả lại hôm qua
Sương trắng quá trên mấy chùm hoa bưởi
Lòng run run ngày mới, mới toanh mà

Quanh góc phố người chờ xe mắt sáng
Từ đỉnh cao cho đến cuối vực sâu
Cả hoa dại bên đường đang rét mướt
Đồng chắp tay dâng ngày mới nhiệm mầu

Áo mới quá chưa một lần lấy mặc
Mặc đêm nay cho thêm trắng bầu trời
Mai mốt nọ lỡ không may lấm bụi
Thì đêm nay ngày mới giữ làm hơi
.




NGÀY THÁNG TỚI

Xin tôi sống với hai bàn tay trắng
Một tâm hồn gói vạn ảnh thế nhân

Một niềm tin nơi tuệ giác trong ngần
Cùng mây gió ru tôi từng đêm lạnh
Chân khập khễnh theo dòng đời ảo ảnh
Chuyện ngày qua xin gởi lại ngày qua
Cả hồn tôi trăng lênh láng ngọc ngà
Và thơm ngát giữa một rừng hoa dại

Rồi nếu lỡ một mai tôi có chết
Gió trên ngàn sẽ là nhạc tiễn đưa
Nến lung linh là những ánh sao thưa
Mây ngũ sắc ướp thi hài vĩnh cửu
.

Tháng 9 năm 1975
Tu viện Nguyên Thiều

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/08/2016(Xem: 12428)
Tiếng gà gáy vừa tang tảng sáng, Nhìn mây xanh bãng lãng trời quê, Ruộng vườn êm ả vui ngày tháng, Mùi lúa thơm theo gió đưa về.
16/08/2016(Xem: 11547)
Ra đi sống đời viễn xứ Hướng về đất nước quê hương Núi sông biển hồ mây nước Tình người nhiều nỗi nhớ thương
14/08/2016(Xem: 11895)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 12800)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 14462)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 12150)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19453)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12677)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18762)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17442)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui