Theo dấu chân xưa (thơ)

05/01/201118:25(Xem: 13289)
Theo dấu chân xưa (thơ)


kinh hanh 2

THEO DẤU CHÂN XƯA


 
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ,
Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng.
Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ,
Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian.
Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá,
Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an.
Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
Dòng nước trong tưới mát cả không gian.
Đỉnh Linh Thứu như vẫn còn ẩn hiện,
Bóng Từ tôn thấp thoáng mỗi sáng chiều.
Lòng rung động khi nghe câu tụng niệm,
Liên Hoa kinh giữa hang núi cô liêu.
Động Ca Diếp giờ vẫn còn lưu dấu,
Cho những ai phát chí cả tu hành.
Trên đường Đạo hãy không ngừng phấn đấu,
Để độ mình và độ cả quần sanh.
Ngài A-nan trong một đêm nỗ lực,
Chứng quả mầu lọt vào động xướng kinh.
Giờ đến đây con nghe lời di chúc:
Cần phải tu-chứng nghiệm suốt hành trình.
Na-lan-đà mãi còn in dấu tích,
Làng hai Ngài Xá Lợi Phất- Mục Liên.
Ánh sáng tỏ từ hai viên ngọc bích,
Quyện Tháp Ngài toạ lạc giữa đất thiêng.
 
Đây Học Viện đầu tiên về Phật Giáo,
Kể từ thời Long Thọ với Thế Thân.
Đến Huyền Trang đều thành danh tỏ Đạo,
Lưu tiếng thơm vạn đại thảy xa gần.
Nhưng cũng chính xứ này thường chứng kiến,
Bao trái ngang bao nghịch cảnh vô thường.
Phật đối trị voi say và đá tảng,
Ngục Tần Bà giết hại đấng Quân Vương.
Quân hồi giáo với độc tàn gươm giáo,
Đã đến đây đốt sách với giết Tăng.
Ôi Thánh Địa chỉ còn lênh láng máu,
Biết đau thương mất mát ở đâu bằng!
Là Ni Trẻ đủ thuận duyên phước đức,
Noi gương xưa được tu học tại đây.
Bao ngày tháng dốc toàn tâm toàn sức,
Để dồi trau phần tu học tròn đầy.
Giờ vui thấy Na Lan Đà sống lại,
Chư Tăng Ni nhiều nước tựu về đây.
Xin cầu nguyện pháp âm ngân vang mãi,
Và Từ Quang chiếu rọi khắp Đông Tây.

 
Thích Nữ Liên Chương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
01/06/2015(Xem: 12158)
Làm con đức Phật được nhiều điều quý Vì học theo Ngài nên rất bình an Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng
01/06/2015(Xem: 13584)
Bồ Tát Đản sanh xuống cõi đời Niềm vui lan tỏa khắp nơi nơi Trời người cảnh vật đều hoan hỷ Trang sử vàng ghi rất rạng ngời
27/05/2015(Xem: 13723)
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát Ôi! Đất Phật của tôi Hơn hai ngàn năm bảo sát Ngài vẫn ngồi kia Trầm mặc, an nhiên! Ngài vẫn như như bất động toạ thiền Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử
26/05/2015(Xem: 14627)
Đời đẹp mong manh! Quá vô thường! Trái tim ta hỡi! Đập nhịp yêu thương! Cảm ơn đất trời trong từng khoảnh khắc Ta hiện hữu giữa lòng bàn tay âm dương!
26/05/2015(Xem: 16597)
Kính lễ Đức Thế Tôn! Ánh Đạo bừng soi từ dạo ấy, Chúng sanh nhuần gội ánh Thiều Quang. Sao mai vừa mọc bình minh trải, Làm rung rinh thế giới ba ngàn. Từ cội Bồ Đề Người vươn dậy, Chói loà Thiên Địa thảy xưng tôn. Ngoại Đạo ma quân vừa thoáng thấy,
26/05/2015(Xem: 11673)
Như đứa con xa trở lại nhà, Lòng mong mỏi gặp bóng hình cha. Nay trên Thánh Địa con lần vết, Bước đường chứng đạo Phật Thích Ca. Đây đỉnh tượng đầu núi Tuyết Sơn, Sáu năm ròng rã dạ không sờn.
26/05/2015(Xem: 17069)
Những đêm Washington DC, Virginia Và Houston-Texas Trăng, mây trời che bàng bạc Nhưng đón Vesak về Tôi nghe sáng ấm cả không gian Bốn biển, năm châu thơm ngát hương trầm Mừng Đản Sanh, bậc Xuất Trần Vô Thượng Sĩ NGƯỜI đến từ huyền nhiệm, linh thiêng Phúc lành vô khả tỷ Rồi Xuất Gia, Đắc Đạo, Niết Bàn!
25/05/2015(Xem: 13008)
“Dạ thưa xứ huế bây giờ Ngự Bình vẫn đứng bên bờ Sông Hương…” Câu thơ Bùi Giáng thân thương Thời gian dầu dãi nắng mưa vẫn còn Còn đây non nước Cố Đô Mỗi mùa Phật Đản sen hồng ngát hương Huế ơi sen nở quanh đời Niềm vui Phật Đản nụ cười liên hoa
24/05/2015(Xem: 11839)
Chen Chân Qua Phố Sài Gòn Chen chân qua phố qua phường Qua con hẻm nhỏ, qua đường thênh thang Qua đây ánh đạo rọi vàng Cờ giăng đèn thắp dọc ngang tưng bừng Lòng vui bước giữa sáng trưng Tâm tư lắng đọng, lời thầm nam mô
21/05/2015(Xem: 16656)
Hằng năm, cứ vào dịp đến những ngày tháng tư âm lịch, lòng tôi lại dâng lên một niềm hân hoan khôn tả; niềm vui ấy chính là khoảnh khắc đón chờ đến ngày Phật đản, ngày Đức Phật ra đời mang Ánh Đạo Vàng soi chiếu xuống cỏi trần gian.