Theo dấu chân xưa (thơ)

05/01/201118:25(Xem: 13325)
Theo dấu chân xưa (thơ)


kinh hanh 2

THEO DẤU CHÂN XƯA


 
Chiều đông lạnh đứng trên thềm gạch cũ,
Lòng nao nao nhớ lại thuở huy hoàng.
Khi Đức Phật và Tăng đoàn tựu đủ,
Từ nơi này truyền đạo khắp nhân gian.
Bao mùa hạ nơi Trúc Lâm Tịnh Xá,
Phật vẫn thường lui tới ngụ dưỡng an.
Một tịnh cảnh nằm giữa thành Vương Xá,
Dòng nước trong tưới mát cả không gian.
Đỉnh Linh Thứu như vẫn còn ẩn hiện,
Bóng Từ tôn thấp thoáng mỗi sáng chiều.
Lòng rung động khi nghe câu tụng niệm,
Liên Hoa kinh giữa hang núi cô liêu.
Động Ca Diếp giờ vẫn còn lưu dấu,
Cho những ai phát chí cả tu hành.
Trên đường Đạo hãy không ngừng phấn đấu,
Để độ mình và độ cả quần sanh.
Ngài A-nan trong một đêm nỗ lực,
Chứng quả mầu lọt vào động xướng kinh.
Giờ đến đây con nghe lời di chúc:
Cần phải tu-chứng nghiệm suốt hành trình.
Na-lan-đà mãi còn in dấu tích,
Làng hai Ngài Xá Lợi Phất- Mục Liên.
Ánh sáng tỏ từ hai viên ngọc bích,
Quyện Tháp Ngài toạ lạc giữa đất thiêng.
 
Đây Học Viện đầu tiên về Phật Giáo,
Kể từ thời Long Thọ với Thế Thân.
Đến Huyền Trang đều thành danh tỏ Đạo,
Lưu tiếng thơm vạn đại thảy xa gần.
Nhưng cũng chính xứ này thường chứng kiến,
Bao trái ngang bao nghịch cảnh vô thường.
Phật đối trị voi say và đá tảng,
Ngục Tần Bà giết hại đấng Quân Vương.
Quân hồi giáo với độc tàn gươm giáo,
Đã đến đây đốt sách với giết Tăng.
Ôi Thánh Địa chỉ còn lênh láng máu,
Biết đau thương mất mát ở đâu bằng!
Là Ni Trẻ đủ thuận duyên phước đức,
Noi gương xưa được tu học tại đây.
Bao ngày tháng dốc toàn tâm toàn sức,
Để dồi trau phần tu học tròn đầy.
Giờ vui thấy Na Lan Đà sống lại,
Chư Tăng Ni nhiều nước tựu về đây.
Xin cầu nguyện pháp âm ngân vang mãi,
Và Từ Quang chiếu rọi khắp Đông Tây.

 
Thích Nữ Liên Chương
 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/04/2017(Xem: 15256)
Tạm biệt Varanasi Tôi đi Tạm biệt Sarnath, Jaipur, Mysore, Bangalore, Chennai, Agra, Delhi Tạm biệt Ấn Độ văn minh và huyền bí Quê hương của Tất Đạt Đa Cồ Đàm, của Gandhi và Sardar Vallabhbhai Patel, của Maharshi Valmiki và Rabindranath Tagore Tôi đi Sông Hằng chảy như cuộc đời tôi đang chảy Từ đâu tôi không biết Về đâu tôi không hay.
20/04/2017(Xem: 16294)
Cuộc sống trăm năm tưởng đâu nhiều Nào ngờ như cảnh khói lam chiều Thoáng qua giây lát rồi tan biến Còn lại bầu trời thật đáng yêu .
19/04/2017(Xem: 14073)
Đất Trời Hư Vô (thơ của Gia Hiếu, Sydney, Úc Châu)
19/04/2017(Xem: 12404)
Hôm nay lòng người rộng mở Nhân ngày Phật Đản lại về Bình minh tiếng chim ca hát Nắng hồng tỏa sáng thêm lên
18/04/2017(Xem: 13461)
Hướng ngoại tìm cầu ngọn lửa thiêu Phù vân bọt sóng một sớm chiều Tan theo mây khói như điện chớp Nhìn lại đời mình cũng mất tiêu .
18/04/2017(Xem: 11928)
Khổ lụy tai ương mãi bám vây Tới lui luẩn quẩn biết ai thay. Ba đường giác ngộ nào đâu thấy ! (*) Sáu nẻo trầm mê chẳng có hay ! Liễu giải chơn tâm căn diệu lực, Quảng khai chánh pháp huệ tròn bày. Dương trần mấy chốc còn quay lại, Đại đạo huân tu chính chốn này.
18/04/2017(Xem: 16340)
Thiêng liêng mầu nhiệm ánh dương tràn , Ban rải tình thương đến muôn vàn, Diễn giảng kinh vàng lan khắp chốn, Hoàng dương chánh pháp dứt kêu than.
16/04/2017(Xem: 18963)
Trong kho tàng thi ca cổ điển Việt Nam, Trần Nhân Tông là nhân vật lịch sử rất đặc biệt: Ngài không chỉ là một bậc minh quân lỗi lạc hiếm có, mà còn là một vị thiền sư đã liễu ngộ Phật pháp (được người đương thời tôn xưng là Điều Ngự Giác Hoàng hay Phật Hoàng, trở thành vị tổ sáng lậpdòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử của Phật giáo Việt Nam), đồng thời, cũng là một nhà thơ lớn của dân tộc.
16/04/2017(Xem: 11847)
Xuân hơ hớ cũng già thôi Mùa thay ve ứa khúc li tao buồn Phượng phơi tình hạ vấn vương Chỉ sen đằm giữa vô thường thảnh thơi
16/04/2017(Xem: 10267)
Tháng tư hướng về quê cũ Hai bờ ngăn cách đại dương Biết bao người con dân Việt Ra đi mang cả tình thương .