Lá biếc nghiêng che dải lụa cong, Xanh tràn núi nhỏ giữa trời không. Chiều thu cửa khép màu mây tím, Tháng hạ trường tan cánh phượng hồng. Em đến duyên xưa lay nỗi nhớ, Ta qua lối cũ hiểu niềm mong. Bờ vai gầy guộc mờ sương khói, Trên đỉnh phù vân thấy chạnh lòng.
Tuổi dẫu trung niên vần nhớ Thầy
Kiến thức ngày xưa, tích tụ đây
Con đò trí thức Người lèo lái
Mãi mãi ươm mầm trổ đẹp thay
Lâng lâng cảm xúc tuôn rơi lệ
Mẹ ngồi tụng Dược Sư Kinh
Cầu cho thế giới hòa bình an vui
Nhìn Mẹ con thấy hoa cười
Nhìn Mẹ con thấy yêu người thế gian
Ngày xưa Mẹ quá gian nan
Nuôi con Mẹ dạy muôn vàn lời kinh
Sống đời trong kiếp nhân sinh
Nương câu niệm Phật tâm mình bình an.
Cảm ơn nắng ấm giữa Đông
Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi
Cảm ơn mây trắng giữa trời
Cho ta có bạn giữa đời lang thang.
Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang
Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời
Cảm ơn Thầy Tổ một đời
Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
Mẹ ơi,
Mùa thu lá vàng rơi
Là ngày con mất Mẹ
Hôm nay ngày giỗ Mẹ
Lòng con buồn đơn côi
Bao năm rồi hả Mẹ?
Từ độ con xa nhà
Mắt Mẹ nhìn thật xa
Mong con về từng bữa
Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng:
“Tâm yên mọi chốn đều yên
Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn”
Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng:”Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”.
Rồi đến ngày mai tôi ra đi
Để lại sau lưng những thứ gì?
Niềm thương còn dở, bao vụng dại…
Ai nhớ người xa, mắt hoen mi?
Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên
Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền
Các pháp hữu vi đều huyễn giả
Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ
Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm
Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm
Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.