Nhẹ Gót Hóa Thân

24/12/201004:21(Xem: 18051)
Nhẹ Gót Hóa Thân
hoathuongdonhau
NHẸ GÓT HÓA THÂN

Điếu văn tưởng niệm Đại Lão Hòa Thượng Thích Đôn Hậu
Vĩnh Hảo (viết tại North Hills, California, 1992)
Chân tâm trạm tịch
Pháp tánh linh minh
Người từ vô sinh hóa thân dòng biến dịch
Mượn thân giả hợp độ khắp cõi nhân sinh.
Cổ Thành anh linh,
Giáng trần họ Diệp, nối bước cha mài nghiên cửa Khổng
Thần Kinh tú khí,
Tham nhập dòng Thích, theo chân thầy dộng tích nhà Không.
Cửa Khổng hề bước quanh chưa thỏa
Nhà Không hề một cõi mênh mông.
Tây Thiên xuống tóc, giới hạnh hành trì tinh tấn
Tâm Tịnh cầu thầy, kinh luật nghiên cứu làu thông
Nhà Thiền hôm sớm khêu đèn tuệ
Canh khuya mở cửa sực thấy trăng
Lung linh trăng nước soi nhau sáng
Lấp loáng ánh vàng đẫm áo Tăng
Lạy ân sư,
Tâm tâm truyền
Phú chúc mai sau hoằng Phật đạo
Tây Thiên Đông Độ hóa quần mê.

Nhờ thế nên:
Cửa Thiền đạm bạc nuôi chí cả
Nẻo Thánh bần hàn giữ hạnh cao
Và vì vậy:
Giới hạnh nghiêm, chóng thọ tam đàn
Kinh luật rộng, sớm vào tăng phẩm
Từ Hiếu pháp y tiếp thọ
Hồng Khê luật học kiên trì
Thập Tháp tăng trường tham vấn
Tây Thiên đại học dự phần.
Diệu Đức ni viện tiếp chúng
Báo Quốc học đường độ tăng.
Khai sáng Liên Hoa văn tập
Phật học truyền trao thực chứng.
Xây dựng Linh Quang tăng trường
Luật học quảng bá sở văn.
Ba ngàn oai nghi, ngời ngời hảo tướng
Tám muôn tế hạnh, rỡ rỡ uy dung.
Sư tử huyền âm, lời vàng chuyển rung tứ chúng
Long tượng tuyệt bút, lẽ diệu chấn kích tam môn.
Trí tuệ siêu quần, Trừng Nguyên chiếu rọi
Bi tâm bạt chúng, Đôn Hậu bao dung.
Học vấn rộng sâu, Thừa Thiên Phật Hội Chánh Hội trưởng
Hành trì nghiêm mật, Báo Quốc giới đàn Tuyên Luật sư.
Thiên Mụ trú trì, Phật vụ Trung phần lưu dấu
Ấn Quang đàn đầu, Pháp sự Nam bộ dội âm.
Toàn quốc Giám Luật, nghiêm minh xử lý
Vạn Hạnh Chánh Miền, Phật sự châu viên.
Gặp lúc nhiễu nhương, không tiếc thân mạng để bảo tồn Phật đạo
Đến khi pháp nạn, chẳng nề nguy hiểm mà cự chống ma quân
Tăng Ni ngưỡng mộ,
Thiện Tín quy sùng,
Giáo Hội suy tôn
Đường đường Tăng Thống.
Tinh hoa nước Việt, công đức ngàn đời soi trần thế
Lương đống nhà Thiền, hạnh nguyện muôn thuở rọi không môn.

Rồi bỗng chốc thân tùng suy yếu
Giả hợp nào chẳng đến ngày tan!
Người dự tri ngày về cõi Phật
Viết Tâm Thư khuyến chúng hợp đoàn
Chim gần chết hót giọng bi thiết
Người sắp xa nói lời chân thành
Sáu mươi năm chuông đồng triêu mộ
Gõ vào lòng từng nhịp pháp âm
Lặng lẽ nở cánh hoa liễu ngộ
Nay cuối đời gióng tiếng chuông tâm.
Tiếng chuông xa xúc động bốn chúng
Lệ thành dòng khóc thẹn hồi âm.
Như tin tưởng lời nguyền hậu bối
Người an lòng buông xả báo thân.

Đường mây cũ hạc về tung cánh
Lối non xưa óng ánh trăng vàng
Bất sinh bất diệt, sá gì cơn gió thoảng
Vô khứ vô lai, nào nệ chút hương tàn.
Xưa đến từ nơi vô sinh thì nay về nơi bất diệt
Đâu có lẽ hợp tan không tường tỏ!
Sinh tử đầu ghềnh bọt nước vỡ
Khứ lai ngọn cỏ móc sương vờn.
Dẫu biết thế, lòng vẫn đau như cắt
Tâm bàng hoàng, sửng sốt, lệ không ngăn.
Nhớ năm xưa dáng người như đại thọ
Cao cả che bóng mát đàn hậu lai
Nay tưởng nghĩ dáng ấy không còn nữa
Thì niềm đau dễ phút chốc nhạt phai!
Tăng Ni xứ xứ ngưng tiếng thở
Thiện Tín nơi nơi bặt giọng cười
Núi Ngự sững sờ thương vóc hạc
Sông Hương nức nở tiếc thân tùng.
Thiên Mụ bàng hoàng hồi chuông đứt quãng
Thọ Cương thổn thức canh gà lạc âm.

Từ hải ngoại chúng con đồng vọng bái
Giác linh Người tịch lặng nẻo minh linh
Chúng con bất hạnh không bái kiến tôn nhan giây phút cuối
Chỉ xin phục lạy với ước nguyền "Thánh chủng đồng sinh"
Gương tiếp chúng đời đời xin tạc dạ
Đức lợi sanh kiếp kiếp nguyện ghi lòng
Phút ly biệt làm sao không xao xuyến
Hiếu tình này lặng lẽ giấu vào tim.
Xin lần cuối tiễn đưa Người tịch diệt
Trải đạo tình theo tiếng kệ câu kinh.
Sinh tử đại mộng hề, phủi tay cất bước
Niết-bàn vô sinh hề, nhẹ gót hóa thân
Gậy trúc hề, gõ vang sân cũ
Giầy rơm hề, bước dội thềm xưa.
Trăng vàng vẫn soi, soi lá rũ
Sóng xanh còn vỗ, vỗ đôi bờ.
Người đi muôn thuở còn in bóng
Chân thường vọng lại tiếng chuông xa.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/08/2024(Xem: 17336)
Đạo Phật giáo là nơi cứu khổ Độ chúng-sanh không bỏ một ai Lòng thương yêu khắp nhân-loài Không hề muốn thấy một ai khổ trần Đường chơn-chánh trên hơn tất cả Nẻo nhiệm-mầu chẳng có chi bì Muốn người rõ tánh từ-bi Cho nên Phật bảo con đi khuyên đời
24/08/2024(Xem: 7733)
Chính bản thân bạn, sáng tạo bước đầu của sự thay đổi Bằng sự nỗ lực, dũng cảm, phấn đấu, kiên trì Tự tiến dần trên con đường cứu thoát diệu kỳ Nghiệp ai người đó lãnh, không ai có thể giải giùm được!
23/08/2024(Xem: 10791)
Núi rừng xưa ảm đạm Nương rẫy khóc nhọc nhằn Đời vô minh sầu thảm Thoát sao được bần hàn? Rồi trời quang mây tạnh Cây cỏ réo trăm hoa Lửa hồng xua hoang lạnh Ấm vùng sâu chốn xa
21/08/2024(Xem: 16674)
Thơ Chuyển Ngữ - Khu vườn của Mẹ tôi - My Mother's garden
17/08/2024(Xem: 13870)
Gió lộng mưa giăng tháng Bảy về, Xa rồi bóng Mẹ… những ngày thê. Âm thầm sinh dưỡng như trời bể Lặng lẽ chan hòa tựa thủy khê. Chịu thiệt nuôi con nào lúc kể, Sống hiền với xóm chẳng đường chê. Nhà không Người, vắng tìm đâu dễ, Nhận cả ân thâm, hiếu nghĩa kề.
16/08/2024(Xem: 13679)
Phiền não tụ hội thành năng lực tạo khổ đau. Đây chính là nguồn gốc các nỗi đau đời người. Khi nhận thức bản chất của khổ rõ ràng rồi, Ta mới có thể đoạn tận lần hồi sầu đau. *** Nguyên nhân khổ, chính là THAM ÁI bám luôn. Không thỏa mãn dục lạc, tâm thường rứt ray. Vô minh: nguyên nhân sâu sắc cho điều này. Nên đối tượng lạc thú hàng ngày khó xa.
15/08/2024(Xem: 13104)
Hoa tàn hoa lại nở Triều xuống lại triều cường Âm với dương đắp đổi Đời là chuỗi vô thường Sương mai đầu ngọn cỏ Lấp lánh dưới vầng dương
14/08/2024(Xem: 9709)
Càng thêm tuổi đời, càng cảm nhận sâu sắc ! Tuy khoảng cách địa lý dẫu xa, nhưng tình thương của Mẹ vẫn đong đầy Từng câu niệm Phật, lời khấn nguyện vào mỗi sớm mai Vẫn là hậu phương vững chắc, để đồng hành cùng con phụng hiến!
13/08/2024(Xem: 10667)
Vì Tham: sinh ra lắm chuyện thật đau đầu. Cha mẹ, con cái xung đột nhau: chuyện thường. Đi xa, gửi nhà con giữ, nó bán luôn. Nước ngoài, nhờ mua đất, gạt lường lấy ngay.
13/08/2024(Xem: 7974)
Cố quên lại khiến nhớ nhiều hơn Nhìn đâu cũng thấy nỗi cô đơn Trốn vào dĩ vãng trôi ngày tháng Mượn Phật kinh nhận biết thiệt hơn. Quên là thôi nghĩ chuyện đau buồn Dẫu lòng chất nặng khổ chưa buông Nhờ tiếng mõ chuông tiêu nghiệp cũ Mượn thời gian phai nhạt nguồn cơn.