Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

30/09/201406:31(Xem: 12624)
Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

 vang trang





Ca từ

Dế khóc trăng



 

1.

(Réo gọi, tha thiết)

Ôi! Anh em ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho yêu thương

Mời biển đông sóng vỗ

Hãy hát cho xanh xao

Gọi nhức đau mầm lá

Hãy hát cho hoang vu

Những cuộc tình hóa gió

 

(Chậm rãi)

Rồi lang thang

Rồi phiêu linh

Lời vô thường

Vương giọt lệ không khô!

 

(Dồn dập)

Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu

Ôi! Dế khóc tím cô liêu

Có ai đi qua đời nhau

Mà hoài ôm chiếc bóng

Có ai bước qua trần gian

Mà trái tim thiếu máu

Nốt nhạc sầu

Ca từ buồn

Hòa cóc nhái khe hoang!

 

(Tha thiết, bình hòa)

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ

Khóc cho anh em niềm tin tục phố

Con sông trôi hoài

Bèo rong miệt mài

Biết bờ bến nơi đâu!

(Ôi! Đêm đêm

Cây nghe lá khóc hoa

Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám

Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng

Như hiền triết già

Đôi mắt mù lòa

Nhìn lạnh giá mai sau!)

 

2.

(Điệp khúc)

Ôi! Hư vô ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân văn

Đã mòn phai con chữ

Hãy hát cho chân dung

Vết chàm nâu loang lỗ

Hãy hát cho ai người

Những chồi tim mọc đá

Nhánh khô gầy

Cát bụi nầy

Rơi điêu tàn

Giữa góc phố văn minh!

 

Ôi! Dế khóc xé hoang vu

Ôi! Dế khóc buốt thiên thu

Có ai dò soi mặt nhau

Mà tìm ra quê cũ

Có ai cùng ngồi bên nhau

Mà vực sâu ngăn trở

Tế bào nào

Giọt máu nào

Đừng mục ruỗng lương tri!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc tôi

Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ

Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế

Bọt vỗ đầu ghềnh

Xác cuốn lục bình

Ôi! sò ốc ăn năn!

 

( Ôi! Đêm đêm

Tre nghe dế khóc măng

Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá

Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước

Tôm cá lên bờ

Nghêu hến thẩn thờ

Đã lạc mất quê hương!)

 

3.

(Điệp khúc)

Ôi! Núi sông ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân luân

Tay cầm tay đi tới

Hãy hát cho em tôi

Bước ra từ ngục tối

Hãy hát cho phố phường

Cuồng quay hấp hối

Rác bên đường

Nở biếc hường

Muôn sắc màu

Chớ dối gạt lầm nhau!

 

Ôi! Dế khóc réo cô đơn

Ôi! Dế khóc ướt trang văn

Có ai tìm ra loài hoa

Còn thơm mùi hương hoang dã

Có ai tìm ra hồn nhau

Từ những bàn tay lông lá

Thần linh sầu

Tượng đá buồn

Rơi giọt lệ trở trăn!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho bướm sâu rừng Tây lửa cháy

Khóc cho mắt ai đục ghèn không thấy

Cây trái quê nhà

Nương sắn, vườn cà

Thôi ruộng rẫy tai ương!

 

(Ôi! Đêm đêm

Em nghe dế khóc em

Khóc cho thơ ngây áo xiêm bụi phấn

Khóc cho da ngà hôm kia mọc nấm

Ung thư lan tràn

Quả đất than phiền

Đã nặng quá người ơi!)

 

4.

(Điệp khúc)

Ôi! Khói sương ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho quê tôi

Lời hò ru con sáo

Hãy hát cho sang sông

Cánh cò bay rợp nắng

Hãy hát cho mộng dài

Ngọt ngào cay đắng

Lối đi về

Cuộc não nề

Hố thẳm lòng

Xin cầu nối truông mây!

 

Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ                                               

Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ

Có ai từng đau bàn chân

Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ

Có ai từng run con tim

Nhìn đăm thành xương hoang phế

Cỏ xanh rì

Nấm mộ đời

Ba tấc đất đìu hiu!

 

Ôi! Đêm đêm

Anh nghe dế khóc anh

Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế

Khóc cho đài cao đỉnh mây ngộp gió

Lau lách gai lùm

Sim mua tưng bừng

Cùng hòa tấu tri âm!

 

(Ôi! Đêm đêm

Ta nghe dế khóc ta

Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ

Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió

Hơi thở mỏi mòn

Trái tim có còn

Mà nói chuyện yêu thương!)

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/11/2022(Xem: 6639)
Hương trầm Khói toả Chuông ngân Thời kinh trưa Ngọ Nhịp vần trống thiêng Trang nghiêm Hoa rợp cửa thiền Kính cung tưởng niệm bậc hiền trí Tăng
12/11/2022(Xem: 6993)
Dù vẫn biết vạn pháp …NHƯ HUYỄN ! Dứt làm sao tham luyến si sân Đã quen nhận giả làm chân Cuối cùng THẤY , BIẾT …lỗi lầm chất chứa !
12/11/2022(Xem: 6773)
Mẹ ngồi tụng Dược Sư Kinh Cầu cho thế giới hòa bình an vui Nhìn Mẹ con thấy hoa cười Nhìn Mẹ con thấy yêu người thế gian Ngày xưa Mẹ quá gian nan Nuôi con Mẹ dạy muôn vàn lời kinh Sống đời trong kiếp nhân sinh Nương câu niệm Phật tâm mình bình an.
03/11/2022(Xem: 11251)
Cảm ơn nắng ấm giữa Đông Cảm ơn hoa nở giữa lòng tuyết rơi Cảm ơn mây trắng giữa trời Cho ta có bạn giữa đời lang thang. Cảm ơn Thầy Mẹ cưu mang Dầu trong nghịch cảnh chẳng than một lời Cảm ơn Thầy Tổ một đời Cho ta “huệ mạng” thấm lời Thầy khuyên
31/10/2022(Xem: 5248)
Mẹ ơi, Mùa thu lá vàng rơi Là ngày con mất Mẹ Hôm nay ngày giỗ Mẹ Lòng con buồn đơn côi Bao năm rồi hả Mẹ? Từ độ con xa nhà Mắt Mẹ nhìn thật xa Mong con về từng bữa
30/10/2022(Xem: 12130)
Đọc hết 237 trang thơ trong tập thơ Vạt Nắng Phù Hư của Thầy Thiện Trí, tôi thấy đâu đó có những bài thơ phảng phát của Thiền Chánh Niệm, Thiền Vipassana, Thiền của Ngài Hoàng Bá, Thiền của Thiền Sư Thanh Từ và kể cả Thiền Sư Nhất Hạnh nữa; nên Thầy mới viết rằng: “Tâm yên mọi chốn đều yên Tâm buồn ngồi giữa cõi tiên cũng buồn” Sao mà nó ná ná như tinh thần trong Bông Hồng Cài Áo mà Thiền Sư Nhất Hạnh có viết một đoạn rằng:”Nếu bạn không vừa ý thì dẫu cho có làm đến Ngọc Hoàng Thượng Đế bạn cũng chẳng vừa lòng…”.
29/10/2022(Xem: 6992)
Rồi đến ngày mai tôi ra đi Để lại sau lưng những thứ gì? Niềm thương còn dở, bao vụng dại… Ai nhớ người xa, mắt hoen mi? Hội ngộ - chia ly chuyện tất nhiên Lưu luyến mà chi, chỉ thêm phiền Các pháp hữu vi đều huyễn giả Hiện hữu chỉ là gá tạm duyên.
27/10/2022(Xem: 11670)
Mùa "đại dịch" không được phép đi đâu cả, ra vườn xới đất trồng mấy dây bầu. Tiết trời đã sang xuân, vài loài hoa đầu mùa đang nở rộ. Nghỉ tay ngồi bên thềm sân, bỗng dưng chợt nhớ đến một bài thơ say của thi hào Lý Bạch. Cách nay lâu lắm, đã hơn 12 thế kỷ, có một thi hào say khướt giữa một mùa xuân. Tuy không biết uống rượu thế nhưng dường như tôi cũng say, say cái hơi men của một thi nhân thời Đường và cả sự đảo điên của thế sự. Bài thơ mang tựa là "Xuân nhật túy khởi ngôn chí" (春日醉起言志 ), có nghĩa là "Ngày xuân chợt tỉnh giấc trong lúc quá chén, tự nói lên những cảm nghĩ của mình".
23/10/2022(Xem: 5815)
Nay đã thấy càng vướng nhiều quan hệ Những buộc ràng trách nhiệm gắn chặt thêm Không còn tự do thưởng thức tĩnh lặng êm đềm Nên nội tâm đã bắt đầu mệt mỏi!
20/10/2022(Xem: 11673)
CHÚT TÌNH THÔI Từ phố thị, ta đi về trầm mặc. Nghe triền non chim hót điệu vô tranh. Nhìn đá lặng, dòng sông xưa vẫn chảy. Ta yêu đời vì biển mặn non xanh. Đời là vậy, mà tình ta vẫn vậy, Chút tình chung trang trải giữa tang hồ. Ấm lữ khách giữa chiều đông quạnh quẽ. Mát nhân sinh giữa nắng hạ điêu tàn. Quá khứ đi rồi, tương lai ảo mị, Hiện tại nào làm bến đỗ thời gian. Chút tình thôi, xin ai đừng vắt cạn. Để sông xưa còn mãi với trăng ngàn! Thích Thái Hòa