Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

30/09/201406:31(Xem: 12684)
Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

 vang trang





Ca từ

Dế khóc trăng



 

1.

(Réo gọi, tha thiết)

Ôi! Anh em ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho yêu thương

Mời biển đông sóng vỗ

Hãy hát cho xanh xao

Gọi nhức đau mầm lá

Hãy hát cho hoang vu

Những cuộc tình hóa gió

 

(Chậm rãi)

Rồi lang thang

Rồi phiêu linh

Lời vô thường

Vương giọt lệ không khô!

 

(Dồn dập)

Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu

Ôi! Dế khóc tím cô liêu

Có ai đi qua đời nhau

Mà hoài ôm chiếc bóng

Có ai bước qua trần gian

Mà trái tim thiếu máu

Nốt nhạc sầu

Ca từ buồn

Hòa cóc nhái khe hoang!

 

(Tha thiết, bình hòa)

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ

Khóc cho anh em niềm tin tục phố

Con sông trôi hoài

Bèo rong miệt mài

Biết bờ bến nơi đâu!

(Ôi! Đêm đêm

Cây nghe lá khóc hoa

Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám

Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng

Như hiền triết già

Đôi mắt mù lòa

Nhìn lạnh giá mai sau!)

 

2.

(Điệp khúc)

Ôi! Hư vô ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân văn

Đã mòn phai con chữ

Hãy hát cho chân dung

Vết chàm nâu loang lỗ

Hãy hát cho ai người

Những chồi tim mọc đá

Nhánh khô gầy

Cát bụi nầy

Rơi điêu tàn

Giữa góc phố văn minh!

 

Ôi! Dế khóc xé hoang vu

Ôi! Dế khóc buốt thiên thu

Có ai dò soi mặt nhau

Mà tìm ra quê cũ

Có ai cùng ngồi bên nhau

Mà vực sâu ngăn trở

Tế bào nào

Giọt máu nào

Đừng mục ruỗng lương tri!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc tôi

Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ

Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế

Bọt vỗ đầu ghềnh

Xác cuốn lục bình

Ôi! sò ốc ăn năn!

 

( Ôi! Đêm đêm

Tre nghe dế khóc măng

Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá

Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước

Tôm cá lên bờ

Nghêu hến thẩn thờ

Đã lạc mất quê hương!)

 

3.

(Điệp khúc)

Ôi! Núi sông ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân luân

Tay cầm tay đi tới

Hãy hát cho em tôi

Bước ra từ ngục tối

Hãy hát cho phố phường

Cuồng quay hấp hối

Rác bên đường

Nở biếc hường

Muôn sắc màu

Chớ dối gạt lầm nhau!

 

Ôi! Dế khóc réo cô đơn

Ôi! Dế khóc ướt trang văn

Có ai tìm ra loài hoa

Còn thơm mùi hương hoang dã

Có ai tìm ra hồn nhau

Từ những bàn tay lông lá

Thần linh sầu

Tượng đá buồn

Rơi giọt lệ trở trăn!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho bướm sâu rừng Tây lửa cháy

Khóc cho mắt ai đục ghèn không thấy

Cây trái quê nhà

Nương sắn, vườn cà

Thôi ruộng rẫy tai ương!

 

(Ôi! Đêm đêm

Em nghe dế khóc em

Khóc cho thơ ngây áo xiêm bụi phấn

Khóc cho da ngà hôm kia mọc nấm

Ung thư lan tràn

Quả đất than phiền

Đã nặng quá người ơi!)

 

4.

(Điệp khúc)

Ôi! Khói sương ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho quê tôi

Lời hò ru con sáo

Hãy hát cho sang sông

Cánh cò bay rợp nắng

Hãy hát cho mộng dài

Ngọt ngào cay đắng

Lối đi về

Cuộc não nề

Hố thẳm lòng

Xin cầu nối truông mây!

 

Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ                                               

Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ

Có ai từng đau bàn chân

Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ

Có ai từng run con tim

Nhìn đăm thành xương hoang phế

Cỏ xanh rì

Nấm mộ đời

Ba tấc đất đìu hiu!

 

Ôi! Đêm đêm

Anh nghe dế khóc anh

Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế

Khóc cho đài cao đỉnh mây ngộp gió

Lau lách gai lùm

Sim mua tưng bừng

Cùng hòa tấu tri âm!

 

(Ôi! Đêm đêm

Ta nghe dế khóc ta

Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ

Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió

Hơi thở mỏi mòn

Trái tim có còn

Mà nói chuyện yêu thương!)

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/09/2017(Xem: 16433)
*Kính tặng HTPT Thích Như Điển đã từng tham quan quả núi được gọi là “Quả Tim Úc Đại Lợi” nầy oOo Một sáng mai hồng giữa cõi Tây Một đường nhân ái rạng chân mây Bóng đen lùi lại trong lòng đất Phản phất hương đêm dáng của ngày o0o Nắng chiếu dần lên sắc quả tim (núi ULURU giữa Úc Đại Lợi) Bầu trời muôn vẽ ánh vàng kim Du dương tiếng sáo lên cao vút Đất nở vàng hoa, núi đỏ hường o0o Lân lân trầm tưởng tiếng chiều hoang Suối nhạc trong veo những tiếng đàn Của cả chư Thiên từ thượng giới Kiếp nào phiêu bạt nẽo nhân gian o0o Có hồ tĩnh lặng đáy vàng ươm Cá cũng reo vui với bóng chim Hoa vàng rực rỡ trên màu đá Rừng đèn muôn sắc của màn đêm o0o Trùng điệp rừng cây nối tiếp mây Không gian áo trắng cánh hạt bay Vi vu tiếng gió, mùi hương mõng Chim di ngàn lối chọn phương nầy oOo Có phải đây là cảnh Lạc Bang Mây trời muôn sắc, đất thênh thang Núi cao như nạm màu châu ngọc Lòng trần vừa dứt
21/09/2017(Xem: 12143)
Tạm biệt Mum con về cửa Phật. Học hạnh từ ấp ủ từ lâu. Nay duyên đủ xin Mum chấp nhận. Chịu hy sinh con được vui lòng. Giúp nhân thế quay về nẻo thiện. Mum mất một muôn người thừa hưởng. Rải hạnh lành con nguyện bước đi. Đem sở nguyện cúng dâng ngôi báu. Phật giác chuyển tâm người về sáng. Pháp chỉ bày rõ sáng tâm con. Tăng hoà hợp độ tha tất cả. Lòng con quyết quay về Chánh giác. Học độ mình sau giúp nhân sinh. Độ vạn loại siêu sanh cảnh tịnh. Đền nghĩa ơn Thầy tổ Mẹ cha. Cầu thất tổ siêu sanh lạc quốc.
21/09/2017(Xem: 12111)
Lời kinh ý Phật gởi trao Ta nay xin nguyện khắc vào trong tâm Muôn ngàn hướng đẹp sâu thâm Đêm ngày gìn giữ nhiếp tâm hành trì .
14/09/2017(Xem: 10109)
Nước kia có một quốc vương - Nhân từ, vui vẻ, dễ thương vô cùng - Xuân về hoa lá tưng bừng - Vua mang quà tặng đến từng xóm thôn - Thăm người nghèo khó neo đơn,
13/09/2017(Xem: 12236)
Tuổi già mái tóc bạc phơ Da nhăn tai điêc măt mờ vui chi. Sao chưa chuẩn bị ra đi Vẫn còn lưu luyến thân ni vô thường,
12/09/2017(Xem: 10326)
Đời tu cao đẹp quá thôi Ba y một bát đứng ngồi thong dong Giản đơn chiếc áo nâu sòng Cơm canh đạm bạc gánh bồng nhẹ vai.
12/09/2017(Xem: 10869)
Tội từ tâm khởi tạo ra Chẳng ai cứu chuộc đời ta bao giờ Đừng mong cứ mãi cậy nhờ Sống đời ỷ lại luôn chờ cúng xin .
11/09/2017(Xem: 11029)
Quẳng gánh lo đi chớ cố trì Còng lưng cuốc cổ mãi ưu bi Thạch Sùng (1) tiếc của do tham chấp Bàng Uẩn (2) ngộ thời thí của đi Bill Gates (3) tiền tài đem phụng sự Steven Paul (4) gần chết mới tư duy Nghỉ ngơi cho đi và buông xả Thanh thản nhẹ nhàng phiền não ly
09/09/2017(Xem: 11796)
Mỹ Quốc thiên tai bão cuốn qua Harvey(TX)mới dứt đến Irma(FL) Hai cơn bão dữ tràn ngập tới Khốn khổ dân lành chạy thoát ra .
08/09/2017(Xem: 13483)
Lưng còng, tóc bạc, da nhăn Chín mươi tuổi vẫn bước chân quay về Xuân xanh quên thốt nguyện thề Chướng duyên nghịch cảnh ê chề buồn đau Nghiệp còn dầy nặng trước sau Một đêm thức tỉnh ưu sầu tan trôi