Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

30/09/201406:31(Xem: 12381)
Ca từ Dế khóc trăng (thơ)

 vang trang





Ca từ

Dế khóc trăng



 

1.

(Réo gọi, tha thiết)

Ôi! Anh em ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho yêu thương

Mời biển đông sóng vỗ

Hãy hát cho xanh xao

Gọi nhức đau mầm lá

Hãy hát cho hoang vu

Những cuộc tình hóa gió

 

(Chậm rãi)

Rồi lang thang

Rồi phiêu linh

Lời vô thường

Vương giọt lệ không khô!

 

(Dồn dập)

Ôi! Dế khóc trắng đêm thâu

Ôi! Dế khóc tím cô liêu

Có ai đi qua đời nhau

Mà hoài ôm chiếc bóng

Có ai bước qua trần gian

Mà trái tim thiếu máu

Nốt nhạc sầu

Ca từ buồn

Hòa cóc nhái khe hoang!

 

(Tha thiết, bình hòa)

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho tình yêu đầy tay cát vỡ

Khóc cho anh em niềm tin tục phố

Con sông trôi hoài

Bèo rong miệt mài

Biết bờ bến nơi đâu!

(Ôi! Đêm đêm

Cây nghe lá khóc hoa

Khóc từng thớ gân nhiễm ô bụi bám

Khóc cho cành khô quạ ngồi gọi nắng

Như hiền triết già

Đôi mắt mù lòa

Nhìn lạnh giá mai sau!)

 

2.

(Điệp khúc)

Ôi! Hư vô ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân văn

Đã mòn phai con chữ

Hãy hát cho chân dung

Vết chàm nâu loang lỗ

Hãy hát cho ai người

Những chồi tim mọc đá

Nhánh khô gầy

Cát bụi nầy

Rơi điêu tàn

Giữa góc phố văn minh!

 

Ôi! Dế khóc xé hoang vu

Ôi! Dế khóc buốt thiên thu

Có ai dò soi mặt nhau

Mà tìm ra quê cũ

Có ai cùng ngồi bên nhau

Mà vực sâu ngăn trở

Tế bào nào

Giọt máu nào

Đừng mục ruỗng lương tri!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc tôi

Khóc cho mồ côi đầu thai lầm lỡ

Khóc cho lênh đênh chiếc thân tàn phế

Bọt vỗ đầu ghềnh

Xác cuốn lục bình

Ôi! sò ốc ăn năn!

 

( Ôi! Đêm đêm

Tre nghe dế khóc măng

Khóc cho đồi cao cằn khô sỏi đá

Khóc cho bình nguyên, ao mương cạn nước

Tôm cá lên bờ

Nghêu hến thẩn thờ

Đã lạc mất quê hương!)

 

3.

(Điệp khúc)

Ôi! Núi sông ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho nhân luân

Tay cầm tay đi tới

Hãy hát cho em tôi

Bước ra từ ngục tối

Hãy hát cho phố phường

Cuồng quay hấp hối

Rác bên đường

Nở biếc hường

Muôn sắc màu

Chớ dối gạt lầm nhau!

 

Ôi! Dế khóc réo cô đơn

Ôi! Dế khóc ướt trang văn

Có ai tìm ra loài hoa

Còn thơm mùi hương hoang dã

Có ai tìm ra hồn nhau

Từ những bàn tay lông lá

Thần linh sầu

Tượng đá buồn

Rơi giọt lệ trở trăn!

 

Ôi! Đêm đêm

Tôi nghe dế khóc trăng

Khóc cho bướm sâu rừng Tây lửa cháy

Khóc cho mắt ai đục ghèn không thấy

Cây trái quê nhà

Nương sắn, vườn cà

Thôi ruộng rẫy tai ương!

 

(Ôi! Đêm đêm

Em nghe dế khóc em

Khóc cho thơ ngây áo xiêm bụi phấn

Khóc cho da ngà hôm kia mọc nấm

Ung thư lan tràn

Quả đất than phiền

Đã nặng quá người ơi!)

 

4.

(Điệp khúc)

Ôi! Khói sương ơi!

Hãy hát cho nhau nghe

Hãy hát cho quê tôi

Lời hò ru con sáo

Hãy hát cho sang sông

Cánh cò bay rợp nắng

Hãy hát cho mộng dài

Ngọt ngào cay đắng

Lối đi về

Cuộc não nề

Hố thẳm lòng

Xin cầu nối truông mây!

 

Ôi! Dế khóc suốt giấc mơ                                               

Ôi! Dế khóc nỗi ngu ngơ

Có ai từng đau bàn chân

Dẵm lên ngàn năm gạch vỡ

Có ai từng run con tim

Nhìn đăm thành xương hoang phế

Cỏ xanh rì

Nấm mộ đời

Ba tấc đất đìu hiu!

 

Ôi! Đêm đêm

Anh nghe dế khóc anh

Khóc cho vinh quang vòng hoa nguyệt quế

Khóc cho đài cao đỉnh mây ngộp gió

Lau lách gai lùm

Sim mua tưng bừng

Cùng hòa tấu tri âm!

 

(Ôi! Đêm đêm

Ta nghe dế khóc ta

Khóc cho sầu bi đầy vai cuộc lữ

Khóc cho cuộc tình lắt liu dặm gió

Hơi thở mỏi mòn

Trái tim có còn

Mà nói chuyện yêu thương!)

 

Minh Đức Triều Tâm Ảnh

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2025(Xem: 5266)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5382)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4443)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3170)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8301)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
26/04/2025(Xem: 4135)
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với toàn nốt tròn trắng, viên dung Như những đóa bạch liên Vươn lên nền trời xanh Texas Giữa những con đường nhỏ và những cánh rừng thưa Cảnh vật còn hoang sơ Bao tấm lòng rộng mở Khai phát Bồ Đề tâm Cúng dường Tam Bảo
26/04/2025(Xem: 5688)
Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn. Mỗi người có một hướng đi cho riêng mình, Học tập suốt đời với mọi hoàn cảnh mưu sinh Dễ biến thành thói quen khi trải nghiệm phong phú ! Vì kiến thức mọi lãnh vực biết sao cho đủ? Nên mục tiêu cần phải “rèn luyện không mệt mỏi để tự nâng cao bản thân” Vì công việc của một người đã thể hiện thái độ từng cá nhân Đồng thời cũng thể hiện lý tưởng, chí hướng về cuộc sống! (1)
26/04/2025(Xem: 6290)
Con đường Tỉnh Thức được vinh danh Nhất Hạnh Thiền Sư nhiếp lợi hành Tu Viện Làng Mai truyền tĩnh lự Đường xưa mây trắng ngát trời xanh Bốn phương con Bụt tâm quy ngưỡng Giây phút nhận chân nghiệp ác lành Chánh niệm thường hằng tâm chế tác Giồi giàu năng lượng kết tinh anh
22/04/2025(Xem: 5191)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
22/04/2025(Xem: 4508)
Một định nghĩa đúng đắn đầy đủ về Chánh niệm (1) Khiến giật mình sao đôi lúc cứ mãi nghĩ vẩn vơ Khó dập tắt nhiều ý nghĩ chợt đến chợt đi một cách bất ngờ Thì ra phải tu tập hoài … từ những thực tế khiếm khuyết !