Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa Nguyện vẫn dài qua khắp nẽo ước mơ
Gặp em đây Trong thế giới Hoa Vàng Mơ mấy cõi Thấy người về sum họp Tay nắm chặc tay Thấy mình không có tuổi Trong hơi thở rời xa cát bụi Với tiếng cười trong suốt nẽo vô minh
Không lời nói mà pháp âm vang dội Không câu ca mà nhạc trỗi quanh mình Không đốt lữa mà hào quang vô lượng Không nói yêu, nhưng yêu cả hửu tình Vòng tay ngọc Có Đen , Vàng, Đỏ , Trắng Vẫn rộng dài vươn khắp cả nhân gian Cùng ngồi xuống Có bao lời chưa nói Đã thành văn Thành nếp sống Đạo Vàng
Sông uốn khúc Thác gềnh , đá tảng Nước không dừng Đượm mát vẫn dòng trôi Cây cỏ vọng Mưa rơi chừng đáp lại Hoa ửng vàng lan rộng mãi không thôi
Lòng hoan hỹ Trước Phật Đài qùi xuống Không thời gian Không cả khoản không gian Từ vạn hạnh đã qui về một mối Muôn vạn nẽo đem đen Giờ rực lối hoa vàng.
Cảm tác trong 3 ngày đại hội 29, 30, 31 tháng 8 năm 2003 tại chùa Pháp Quang, Brisbane, Queensland
YÊN BÌNH.
Ta không đi đâu không về đâu.
Trong mong muốn ẩn mầm đau khổ.
Hạnh phúc về ngay ai diệt mong cầu.
Khi nhắm mắt không về đâu hết.
Mọi mong cầu nào có ở bên ta.
Tung cánh xa bay giữa trời hỷ xả.
Cảnh giới Niết bàn chẳng chấp có và không.
Hãy bình yên chớ có tí buồn phiền.
Nào năng lượng tạo thành đời bất hạnh.
Minh Hội.
Syd 14/3/MT
29/4/2018.
(Vần thơ đưa tiễn Phật tử Nguyễn Hướng Dương về cảnh giới an lành)
Hôm nay ngày giỗ Tổ Hùng Vương
Chợt nghe tin tức thật bi thương
Một người giã biệt, đi theo Tổ
Thôi, đã thôi rồi, Nguyễn Hướng Dương!
Tôi nhớ khi xưa, em đến đây
Trong một Khóa Tu để giải bày
Kinh nghiệm trải qua bao sóng gió
Gương sáng đời em, mấy ai tày?
Ngày xưa ở tại nước kia
Có bà goá phụ Đề Vi rất giàu
Chồng thời chết đã từ lâu
Lại không con cái, u sầu mãi thôi
Một thân goá bụa đơn côi
Không người che chở, chẳng ai nương nhờ.
Đúng theo phép thời bấy giờ
Vì bà dòng dõi là Bà La Môn
Nên khi cuộc sống u buồn
Không như ý nguyện, lại luôn não phiền
Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"
KHẨU
Kim ngôn ái ngữ gửi người
Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim
Sáng trong pháp cú soi đêm
Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.
Có thể nói: Cuộc đời của Bùi Giáng không thuộc về khái niệm trong ý nghĩa của sự sống chưa thoát khỏi những ranh giới định kiến phân biệt trần gian. Ở ông, hình như cái ranh giới mà tạm gọi là khùng điên và thiên tài không thể nào hiểu hết được. Nếu mượn những khái niệm thường tình: hèn- sang, nghèo- giàu, điên- tỉnh, ghét- yêu, buồn- vui…để Bùi Giáng, hện tượng của ý nghĩa sự sống vô tận, Thích Tâm Tôn, nói cái bất tận của cuộc đời Bùi Giáng thì chỉ là ý nghĩ ngây thơ cạn cợt. Thơ ông không phải để bàn, nhưng lạ thay, lâu nay người ta vẫn thích bàn và bàn chưa thể hết những gì thuộc về thơ của ông. Có lần ông bộc bạch, ông làm thơ đơn giản chỉ vì: “Thơ tôi làm ra là để tặng chuồn chuồn, châu chấu, xin các ngài học giả hãy xa lánh thơ tôi”. Xin mượn tạm chút ngôn ngữ của những khái niệm thường tình mà nói đôi dòng về ông trong ý nghĩa sự sống mà ông đã đi qua và đã lưu dấu lại trong cuộc đời này.
Chùm thơ mang hương vị đời & đạo của Tuệ Thiền Lê Bá Bôn, Chen lấn mười năm quên ngắm trăng
Về quê gặp lại giữa đêm rằm
Trăng ngoài ấy, trăng trong ta hội ngộ
Lợi danh nào đổi được ánh trăng tâm?
Rời tháp ngà, bài học đầu Vô Ngã
Cuồng phong ơi, giúp hiểu rõ cuộc đời
Vững tay chèo , mọi sân hận buông rơi
Sống giữa phù sinh , mặc thời gian trôi chảy
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.