Nắng không xế Trời vẫn trưa vàng rực Dòng sông xanh chưa cạn nước bao giờ Hoa vẫn nở hương thơm ngào ngạt tỏa Nguyện vẫn dài qua khắp nẽo ước mơ
Gặp em đây Trong thế giới Hoa Vàng Mơ mấy cõi Thấy người về sum họp Tay nắm chặc tay Thấy mình không có tuổi Trong hơi thở rời xa cát bụi Với tiếng cười trong suốt nẽo vô minh
Không lời nói mà pháp âm vang dội Không câu ca mà nhạc trỗi quanh mình Không đốt lữa mà hào quang vô lượng Không nói yêu, nhưng yêu cả hửu tình Vòng tay ngọc Có Đen , Vàng, Đỏ , Trắng Vẫn rộng dài vươn khắp cả nhân gian Cùng ngồi xuống Có bao lời chưa nói Đã thành văn Thành nếp sống Đạo Vàng
Sông uốn khúc Thác gềnh , đá tảng Nước không dừng Đượm mát vẫn dòng trôi Cây cỏ vọng Mưa rơi chừng đáp lại Hoa ửng vàng lan rộng mãi không thôi
Lòng hoan hỹ Trước Phật Đài qùi xuống Không thời gian Không cả khoản không gian Từ vạn hạnh đã qui về một mối Muôn vạn nẽo đem đen Giờ rực lối hoa vàng.
Cảm tác trong 3 ngày đại hội 29, 30, 31 tháng 8 năm 2003 tại chùa Pháp Quang, Brisbane, Queensland
Đạo làm con , giữ tròn chữ hiếu
Công sinh thành , nặng trĩu ơn sâu
Sinh con mang nặng đẻ đau,
Nuôi con khôn lớn , gian lao nhọc nhằn
Ngày hai buổi khó khăn vất vã
Bên đồng sâu nắng ngã , mưa sa
Vầng dương dần xuống chiều tà
Vẫn còn in bóng mẹ cha ngoài đồng
Nuôi con lớn lòng không quản ngại
Cali vùng Bắc đất vàng
Núi đồi rừng rậm bạt ngàn thông xanh
Giờ đây lửa cháy tan tành
Biết bao ngàn mẫu trở thành ra tro
Bao người di tản âu lo
Lạy trời mưa xuống xin cho lửa tàn
Lửa ơi đừng mãi lan tràn
Cầu mong dân chúng bình an trở về .
Dallas Texas , 6-8-2018
Tánh Thiện
Kính bạch Thầy, xã hội VN và thế giới càng ngày càng nhiều não loạn, có lẽ ít người được an bình như những người con Phật, con xin gửi đến Trang Nhà quangduc.com một bài thơ để tự sách tấn mình và cũng để tán dương công đức những Phật tử cống hiến điều thiện lành, mang niềm vui đến cho người, làm vơi bớt khổ đau cho kiếp người như việc gởi tịnh tài phụ giúp chữa bệnh của Hòa Thượng Bangladesh Ajitananda Mahathera ,
trên trang nhà hay giúp đở qua các hoạt động từ thiện.
Hàn Mặc Tử hay Hàn Mạc Tử, tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ngày 22 tháng 9 năm 1912 – từ trần ngày 11 tháng 11 năm 1940 là nhà thơ nổi tiếng, khởi đầu cho dòng thơ lãng mạn hiện đại Việt Nam, là người khởi xướng ra Trường thơ Loạn.
Hàn Mặc Tử cùng với Quách Tấn, Yến Lan, Chế Lan Viên được người đương thời ở Bình Định gọi là Bàn thành tứ hữu, Bốn người bạn ở thành Đồ Bàn.
Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí, sinh ở làng Lệ Mỹ, Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình; lớn lên ở Quy Nhơn, tỉnh Bình Định. Tổ tiên Hàn Mặc Tử gốc họ Phạm ở Thanh Hóa. Ông cố là Phạm Chương vì liên quan đến quốc sự, gia đình bị truy nã, nên người con trai là Phạm Bồi phải di chuyển vào Thừa Thiên – Huế đổi họ Nguyễn theo mẫu tánh. Sinh ra ông Nguyễn Văn Toản lấy vợ là Nguyễn Thị Duy (con cụ Nguyễn Long, ngự y có danh thời vua Tự Đức),
Hàn Mạc Tử, Lệ Thanh, Phong Trần là các bút danh khác của ông. Ông có tài năng làm thơ từ rất sớm khi mới 16 tuổi. Ông đã từng gặp gỡ Phan Bội Châu và chịu ảnh hưởng khá lớn của
Cuộc đời quá đổi chẳng lành
Xe đi hỏi cưới trở thành đám tang
Ôi ! Bao thảm cảnh tan hoang
Tôi ngồi viết lại mà tan nát lòng
Nghĩ về cuộc sống trăm năm
Như làn tia chớp âm thầm thoáng ngang
Nhìn xem cảnh tượng bẽ bàng
Ai mà chẳng khỏi hai hành lệ rơi
Nguyện cầu người chết thảnh thơi
Nguyện cầu người sống đời đời thương nhau .
Dallas Texas , 2-8-2018
Tánh Thiện
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.