Một Lá Thư Là Đủ (thơ)

11/10/201004:31(Xem: 12750)
Một Lá Thư Là Đủ (thơ)

 

 

 

 lotus_6

 

 

Một Lá Thư Là Đủ

 

tặng Hà

 

Một lá thư là đủ

cho anh vượt qua và hướng về

em để nói

 

khi ngọn gió thổi qua

đêm

dùng nó như máu

để viết bài thơ bí mật

nhắc nhở anh mỗi

lời đều là lời cuối

 

giá băng trong thân xác em

tan chảy vào huyền thoại lửa

trong mắt kẻ giết người

thù hận biến thành đá

 

hai chấn song sắt

đột nhiên khít lại

những con đom đóm bay phần phật tới bóng

đèn, dấu hiệu muôn đời

đuổi bắt theo hình bóng em

8.1.2000

(Bản dịch tiếng Anh của Jeffrey Yang, bản dịch Việt của Huỳnh Kim Quang)

 

+++++

 

 

Muốn Trốn

 

tặng vợ tôi

 

bỏ qua các liệt sĩ hình tượng

anh muốn nằm dưới chân em, ngoài

việc sắp chết đây còn là

một bổn phận của anh

khi tấm gương lòng mình

trong sạch, hạnh phúc sẽ lâu dài

 

những ngón chân em sẽ không lìa ra

con mèo sát cạnh bên

em, anh muốn đuổi nó đi

mỗi khi nó xoay đầu, duỗi

nanh vuốt nhọn vào anh

sâu trong đôi mắt xanh của nó

dường như là ngục tù

nếu anh mù quáng bước ra

dù nhẹ nhàng nhất

bước chân anh sẽ thành con cá

8.12.1999

(Bản dịch tiếng Anh của Jeffrey Yang, bản dịch Việt của Huỳnh Kim Quang)

 

+++++

 

Rạng Đông

 

tặng Hà

 

bên kia bức tường xám cao, giữa

tiếng bằm rau cải

biên giới rạng đông, bị chia cắt,

xua tan bởi tinh thần bại liệt

 

có gì khác nhau

giữa sáng và tối

dường như chỉ lướt qua trên hé mắt

anh, từ chỗ ngồi cùn rỉ

anh không thể nói có phải đó là những chuỗi ánh sáng

trong xà lim, hay cõi thánh thần nào

bên sau bức tường

mỗi ngày đều có xung khắc

làm mặt trời kiêu căng

sửng sốt không cùng

 

rạng đông trống vắng mênh mông

em ở nơi xa

với những đêm ấp ủ tình nồng

6.30.1997

(Bản dịch tiếng Anh của Jeffrey Yang, bản dịch Việt của Huỳnh Kim Quang)

 

+++++

 

Người Tù Của Tham Lam

 

tặng người vợ mất sạch

 

một người tù

chen lấn vào trong chuỗi đời em

rất tàn nhẫn và đầy tham lam

sẽ không để em

mua một bó hoa cho chính mình

một miếng sô cô la, một bộ đồ đẹp

hắn không cho em

thời gian, không một phút nào

hắn cho em

 

làn khói trong lòng bàn tay em

hắn hít vào, hít vào, hết sạch

dù là tro tàn cũng không thuộc về em, thân xác hắn

trong lao tù của Đảng Cộng Sản

để túp lều tinh thần em xây

không cửa lớn không cửa sổ

không kẽ nứt

khóa em lại trong cô đơn

để chết mòn

 

hắn buộc em phải chịu đựng hằng đêm

mượn xác chết của hăm dọa

hắn kiểm soát ngòi bút em

khiến em viết vô số thư

làm cho em hết hy vọng

chà đạp lên nỗi đau của em

là niềm vui cho sự buồn chán của hắn

 

cái gã đó của em

mất biệt trong những đường

chỉ tay đau đớn của hắn

nơi mà mỗi đường chỉ

đều phụ bạc em

 

chế độ độc tài ngu dốt chẳng thấy gì

cướp đi xác chết của em

trong một đêm đầu em bạc trắng

để hoàn tất truyền thuyết, huyền thoại về hắn

khoảnh khắc hắn tự thấy mình đầy ắp những việc làm chính nghĩa

mà em thì chẳng được gì

ngoài thằng tù này

chiếm cả không gian trong lành của tương lai em

 

một ngày mới đã lên

hắn lại đưa ra một lệnh khác

em lại phải đi trên đường cô đơn

không người không nhớ tưởng

dùng cuộc sống trống rỗng này

để mang đống sách nặng

trên đường đến cho hắn

hắn rất giỏi lợi dụng

mỗi cơ hội để lấy sạch

những thứ em có thể có

 

yêu dấu

vợ anh

trên cõi trần ai

sa đọa như thế này

tại sao em

chọn một mình anh để phải chịu đựng


7.23.1999

(Bản dịch tiếng Anh của Jeffrey Yang, bản dịch Việt của Huỳnh Kim Quang)

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
24/03/2024(Xem: 7348)
Ta về núi, tìm lại cảnh nội tâm, Chốn thâm nghiêm, an trú vào hơi thở. Nghe chuông vọng, chim reo dòng suối chảy. Cõi chân Huyền, trú dạ giữa thiền thơ. Ta về núi, chép bản kinh tâm Phật, Giới hộ thân, làm hạnh nguyện chân tu. Nghe sâu thẳm, giữa muôn trùng sóng nghiệp, Gạc não phiền, giữa bến đổ chân như.
21/03/2024(Xem: 7575)
Hoa thơm cỏ lạ ven đường Thảnh thơi từng bước dạo vườn thiên nhiên Thái dương hồng rực chân thiên Hồng tươi vạn vật mọi miền đẹp xinh Lối mòn dẫn đến Quang Minh Trên đồi yên đứng một mình tịnh tâm. Đường về qua tượng Quán Âm Hoa từ bi nở thành tâm nguyện cầu Cầu cho nhân loại hết sầu Thảnh thơi an sống bạc đầu còn thơ. Cuộc đời không là giấc mơ Ở trong hiện thực từng hơi thở nồng.
17/03/2024(Xem: 7187)
Người thiếu phụ đưa chồng ra nghĩa địa Tiếng gào than xé nát cả khung chiều Giọt mưa lạnh cũng mặn cùng môi đắng Truông cát dài chân ai bước liêu xiêu.
15/03/2024(Xem: 11530)
Năm nay Mẹ đã chín hai (92) Đàn con chúc Mẹ thọ dài nhiều hơn Cầu xin chư Phật ban ơn Mẹ luôn vui khỏe, cháu con sum vầy Sớm trưa chiều tối ngày ngày Vui cùng kinh kệ hiển bày tịnh tu Mặc cho ngày tháng phù du Đêm qua ngày tới xuân thu xoay vòng
14/03/2024(Xem: 25981)
Các vị La Hán chùa Tây Phương Tôi đến thăm về lòng vấn vương. Há chẳng phải đây là xứ Phật, Mà sao ai nấy mặt đau thương? Đây vị xương trần chân với tay Có chi thiêu đốt tấm thân gầy Trầm ngâm đau khổ sâu vòm mắt Tự bấy ngồi y cho đến nay.
12/03/2024(Xem: 6898)
Tôi là tôi, rất thực Một người Việt Nam Luân lưu dòng máu rồng tiên Chào đời giữa binh lửa oan khiên Lớn khôn nhờ lời ru mật đắng của mẹ hiền Tâm dưỡng nuôi từ khí thiêng Ung đúc hơn mấy ngàn năm văn hiến
12/03/2024(Xem: 8558)
Mùng bốn tháng hai lại về …., (1) đệ tử bốn phương kính mừng chúc thọ Sư Phụ Ngài đã buông gánh nặng ngàn đời thật rất lâu Làm chủ mọi hoàn cảnh mình, hưởng pháp vị nhiệm mầu Tâm niệm an lành, từng sát na phát khởi Giữa pháp giới mênh mông, như “trăng soi đêm tối”
11/03/2024(Xem: 10256)
Bước vào không gian khai mở suốt cuộc quán chiếu, về khoảng đời với một hành trang nhân gian và đạo pháp, thượng sĩ đã trải dài tâm thức và bước chân hành trì trong bao nhiêu đạo kiếp, để gói trọn như lời rao giảng trong thi nghiệp KHOẢNG ĐỜI này. Thi tập ẩn hiện cuộc phiêu du trong hiện kiếp phù trần vừa xuyên suốt trải qua, vừa gạn lọc ý
11/03/2024(Xem: 9886)
Đây là tập thứ 5 trong tuyển thơ Quê chiều của thi sĩ - thiền sư Thích Đồng Bổn. Đọc thi phẩm này, trong tôi chợt hiện lên hai hình ảnh - âm thanh hòa quyện: tiếng diều đêm vi vút và tiếng suối thơ dạt dào. Đêm vắng, trời dẫu trong, vằng vặc trăng cũng khó thấy cánh diều, chỉ tiếng sáo diều bổng trầm vọng lại. Phải tĩnh tâm, phải lắng hồn mới thấu được thanh âm đồng quê ấy. Còn suối thơ trong trẻo, lặng lẽ mà kiên tâm, đi xa để trở về, khởi nguồn cho sự hòa kết đạo - đời, tạo duyên cho bao gặp gỡ của những chân tâm truy tầm cái đẹp trong cõi tịnh.
11/03/2024(Xem: 11786)
Lần lần tóc bạc da gà, Chân đi lóng cóng bộ là cò ma. Dầu cho vàng, ngọc đầy nhà, Khó mà tránh khỏi cái già bệnh suy Dầu cho nghìn món vui gì? Vô thường rốt cuộc cũng thì bỏ đi. Chỉ có đường tắt tu trì. A Di Đà Phật ấy thì đem theo.