Đừng tưởng (thơ)

19/05/201008:55(Xem: 16454)
Đừng tưởng (thơ)

Đừng tưởng!
buigiang-chandung

Đừng tưởng cứ trọc là sư

Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu

Đừng tưởng cứ thích là liều

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm

Đừng tưởng đời mãi êm đềm

Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân

Đừng tưởng cười nói ân cần

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười

Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm

Là đời tươi sáng trở nên đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung

Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền

Đừng tưởng cứ tiến là lên

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng

Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đừng tưởng có chức là rồng

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Bùi Giáng


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/06/2014(Xem: 19300)
Mùa thu rong bước trên ngàn Đừng theo chân nhé, trần gian muộn phiền! Võng đong đưa một giấc thiền Xua mây xuống đậu ngoài hiên ta bà. Bóng tùng thấp thoáng xa xa Nghe trong thinh lặng ngân nga chuông chùa Vàng thu chiếc lá sang mùa Theo sầu vạn cổ cũng vừa rụng rơi.
03/06/2014(Xem: 20279)
"Lợi" có đến nhưng lòng không dao động "Suy" vi nhiều vẫn vững dạ kiên trinh "Hủy" bao nhiêu cũng phải giữ yên mình "Dự" là điểm giúp ta hằng quán chiếu
03/06/2014(Xem: 21714)
Ba bảy pháp trợ Bồ đề viên mãn Bốn niệm xứ căn bản của tu hành Bốn chánh cần hằng niệm mỗi chúng sanh Bốn như ý viên dung nguyện đầy đủ
02/06/2014(Xem: 15175)
Ta về thả giấc ngủ trưa Giựt mình, Hương núi rừng đưa bên thềm. Đất trời Xanh một niềm riêng Cánh hoa còn đọng màu nguyên xuân nầy.
02/06/2014(Xem: 14964)
Tu là sửa một quá trình trải nghiệm Quán chiếu tâm thanh lọc hết mê lầm Diệt bản ngã điều tiên quyết trọng tâm Chuyển nghiệp lực mới chính là thành quả Tu phải hiểu rõ ràng luật nhân quả
29/05/2014(Xem: 19532)
Tu tại gia hay xuất gia Khiêm cung trên kính dưới hòa nhẫn kham Thay người việc khó tranh làm Thành tựu việc tốt chớ ham cho mình Khi tĩnh tọa lúc nhàn đàm Phải luôn quán chiếu nên nhàm thị phi
29/05/2014(Xem: 16100)
Ngọn đuốc cúng dường Tổ quốc Lê Thị Tuyết Mai, pháp danh Đồng Xuân (1947-2014) Nguyện làm ngọn đuốc thiêu thân cúng dường Huệ mạng Đồng Xuân bảo chứng quê hương Phản đối láng giềng Trung Quốc xâm chiếm Lãnh hải Việt Nam trân quý yêu thương!
29/05/2014(Xem: 13547)
Bồng bồng ! Bống bống bang bang Bống theo chân Bụt Dặm ngàn hóa thân . Chiếc hài Tấm ướm vừa chân Thành hia bảy dặm đến gần quân vương.
29/05/2014(Xem: 24258)
DÒNG THƠ QUÊ HƯƠNG Quê hương yêu dấu ngàn thơ Lời ru mẹ kể à ơ ngày nào Quê hương muôn thủa ngọt ngào Ca Dao nước Việt tuôn trào ngàn sau .
28/05/2014(Xem: 19247)
Nụ cười Di Lặc thật hồn nhiên Bình đẳng ban vui rải Phước điền Dìu dắt kẻ tà ra nẻo chánh Vỗ về chúng khổ dứt ưu phiền Đường xa Bảo Sở đưa về tới Vực thẳm Nại Hà vớt được lên