Đừng tưởng (thơ)

19/05/201008:55(Xem: 16720)
Đừng tưởng (thơ)

Đừng tưởng!
buigiang-chandung

Đừng tưởng cứ trọc là sư

Cứ vâng là chịu, cứ ừ là ngoan

Đừng tưởng có của đã sang

Cứ im lặng tưởng là vàng nguyên cây

Đừng tưởng cứ uống là say

Cứ chân là bước cứ tay là sờ

Đừng tưởng cứ đợi là chờ

Cứ âm là nhạc cứ thơ là vần

Đừng tưởng cứ mới là tân

Cứ hứa là chắc cứ ân là tình

Đừng tưởng cứ thấp là khinh

Cứ chùa là tĩnh cứ đình là to

Đừng tưởng cứ quyết là nên

Cứ mạnh là thắng cứ mềm là thua

Đừng tưởng cứ lớn là khôn

Cứ bé là dại, cứ hôn… là chồng

Đừng tưởng giàu hết cô đơn

Cao sang hết ốm, tham gian hết nghèo

Đừng tưởng cứ gió là mưa

Bao nhiêu khô khát trong trưa nắng hè

Đừng tưởng cứ hạ là ve

Sân trường vắng quá ai khe khẽ buồn

Đừng tưởng thu lá sẽ tuôn

Bao nhiêu khao khát con đường tình yêu

Đừng tưởng cứ thích là liều

Nhiều khi nhầm tưởng bao điều bớt thêm

Đừng tưởng đời mãi êm đềm

Nhiều khi dậy sóng, khó kiềm bản thân

Đừng tưởng cười nói ân cần

Nhiều khi hiểm độc, dần người tan xương.

Đừng tưởng trong lưỡi có đường

Nói lời ngon ngọt mười phương chết người

Đừng tưởng cứ chọc là cười

Nhiều khi nói móc biết lòi thấp cao

Đừng tưởng khó nhọc gian lao

Vượt qua thử thách tự hào lắm thay

Đừng tưởng cứ giỏi là hay

Nhiều khi thất bại đắng cay muôn phần

Đừng tưởng nắng gió êm đềm

Là đời tươi sáng trở nên đường cùng

Đừng tưởng góp sức là chung

Chỉ là lợi dụng mánh mung làm nền

Đừng tưởng cứ tiến là lên

Cứ lui là xuống, cứ yên là nằm

Đừng tưởng rằm sẽ có trăng

Trời giăng mây xám tối băng đỉnh đầu

Đừng tưởng cứ khóc là sầu

Nhiều khi nhỏ lệ mà vui trong lòng

Đừng tưởng cứ nghèo là hèn

Cứ sang là trọng, cứ tiền là xong

Đừng tưởng có chức là rồng

Đừng tưởng dân chúng là không biết gì

Đời người lúc thịnh, lúc suy

Lúc khỏe, lúc yếu, lúc đi, lúc dừng

Bên nhau chua ngọt đã từng

Gừng cay, muối mặn, xin đừng quên nhau

Ở đời nhân nghĩa làm đầu

Thủy chung sau trước, tình sâu, nghĩa bền

Ai ơi nhớ lấy đừng quên…!

Bùi Giáng


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/04/2017(Xem: 11892)
Cuộc đời ta chẳng có gì đổi khác Cứ mãi mê bao hoang tưởng ban đầu Cho công danh và sự nghiệp đứng đầu ( Nhìn bà cựu Tổng Thống Nam Hàn sẽ rõ hơn ) Thế mới khổ là do tâm ta tạo .
07/04/2017(Xem: 12110)
Lá biếc nghiêng che dải lụa cong, Xanh tràn núi nhỏ giữa trời không. Chiều thu cửa khép màu mây tím, Tháng hạ trường tan cánh phượng hồng. Em đến duyên xưa lay nỗi nhớ, Ta qua lối cũ hiểu niềm mong. Bờ vai gầy guộc mờ sương khói, Trên đỉnh phù vân thấy chạnh lòng.
07/04/2017(Xem: 10040)
Hương phấn chiều về hoa trắng bay Đời ta trôi dạt tận phương này Vui cùng vui với nguồn tâm đạo Vui tiếng chuông chùa giữa đổi thay .
06/04/2017(Xem: 12439)
Em là nữ xin cứ là người nữ Đừng thèm chi chuyển đổi lại thành nam Miễn hai ta cùng cất bước lên đàng Cùng tu niệm Phật Tánh đâu cũng có .
05/04/2017(Xem: 17627)
Trước bức ảnh được chụp cách đây 80 năm... Ngồi ngắm chân dung thời còn xuân xanh của Mẹ, lúc Người mới tuổi 17, niềm hạnh phúc râm ran, cảm xúc dâng lên mà gõ nhịp ra thơ... Thơ không hết ý, làm sao mà hết được, nên chỉ cần biết rằng mình yêu kính Mẹ vô vàn, và tôn thờ Người đến ngàn kiếp trôi lăn...
05/04/2017(Xem: 10160)
lối về sao rất lạ trong mắt em đường xa tiếng dế kêu ngày hạ lay động mấy dặm hoa
05/04/2017(Xem: 11305)
Vàng bạc giấy tiền đốt tiêu hao Ô nhiễm môi trường khổ biết bao Thà đem cứu giúp người đói khổ Phước đức ân sâu nghĩa đồng bào .
03/04/2017(Xem: 11468)
Ôi ! Tháng tư lòng sao nhớ mãi Nhớ một chiều cất bước ra đi Trên mình chẳng có cái chi Chỉ còn bộ áo lính ghi tên mình .
01/04/2017(Xem: 18418)
Gió đưa câu hát ru chiều Cơn giông thầm lặng đỉnh đèo lưu tên Dòng trôi vui xuống buồn lên Phẳng phiu nghiệp chướng, gập ghềnh duyên may.
31/03/2017(Xem: 11485)
Ta còn chút nắng, chút sương chút hoa lá cỏ, chút vương vấn lòng. Thì đây núi, Thì đây sông Cõi quê hương ấy... Thuở Hồng-Lạc xưa.