Đồi gió thơm

01/07/201312:50(Xem: 11490)
Đồi gió thơm

Trích THI TẬP: MỘT THOÁNG THIÊN THU

T.K.Thiện Hữu

-2008

1. TRÊN ĐƯỜNG BỤI CÁT

(Đã phổ nhạc: Nhạc sĩ Ngọc Vinh)

Thênh thang trên đường bụi cát

Nghe sao tịnh lạc trong lòng

Ta đi trao đời nhựa sống

Ngọt ngào vào tận tâm không.

Thênh thang trên đường sỏi đá

Nghe bao chuyện lạ đất trời

Đoá huỳnh giới hương như mới

Dịu dàng mời khách vui chơi.

Thênh thang những nơi được-mất

Nghe câu diệu mật diễm kiều

Trần gian trăm điều thượng diệu

Giờ cùng chấp cánh thương yêu.

Thênh thang những chiều lất phất

Nơi đây cung bậc nhiệm mầu

Bao nhiêu não phiền chất ngất

Trở thành tiếng pháp thâm sâu!!

2. BƯỚC CHÂN HIỆN HỮU

(Đã phổ nhạc: Nhạc sĩ Ngọc Vinh)

Chân bước xuống để trùng muôn lặng sóng

Bóng vô dư rung động trái tim hồng

Em nhỏ xuống giọt chân không diệu hữu

Giữa đất trời bỗng chốc hoá giao long.

Chân bước xuống bao cõi lòng thấm mát

Không đảo điên mà tịnh lạc tinh thần

Em bước xuống bóng phân ly chợt tắt

Sẽ mang về những chân thật tương lân.

Chân bước xuống nét tinh cần giới thể

Không si mê không cấu uế trinh tường

Em bước xuống giữa mười phương lá đổ

Để cuộc đời mãi giác ngộ tình thương!!

3. DÂNG HIẾN

(Đã Phổ nhạc: Nhạc sĩ Thông Đạt-Văn Giảng)

Ai lên mây ngàn tột đỉnh

Kết thêm hoa bướm mộng vàng

Tôi ngồi dưới cùng đáy vực

Hứng bao bùn đất gian nan.

Ai lên non ngàn vui sướng

Kết thêm vô lượng nỗi niềm

Còn tôi tiêu dao ngày tháng

Gánh bao đau khổ triền miên.

Ai về những nơi thành thị

Đắp xây mộng đẹp trang đài

Còn tôi tìm nơi hoang vắng

Xoay vào diện mục bản lai!!

4. TRẦN HỒNG CHẤP CÁNH

(Đã phổ nhạc: Nhạc sĩ Cung Đàn-Nguyễn Văn Sanh)

Ta đi qua cầu sinh tử

Nghe câu bỉ thử nghẹn ngào

Cuộc đời thiêng liêng thâm ảo

Chân tình gởi trọn ngàn sau.

Ước ao cõi lòng tươi thắm

Trăm năm sâu thẩm tình người

Quê hương trải thêm nhung gấm

Ta bà vẫn vạn niềm vui.

Thênh thang bước trên sóng nước

Không nghe hơn được trong lòng

Bao nhiêu trần hồng chấp cánh

Phù trầm ló dạng Chân không!!

5. SƯƠNG RƠI VẠN NẺO

Sương mang hơi thở tình thương

Từ trong lòng đất vô thường mà đi

Sương mang pháp bất tư nghì

Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình

Sương mang ánh nắng lung linh

Hoá thân diệu tướng nguyên trinh thánh hiền

Sương rơi khắp nẻo vạn miền

Trở thành bụi đất bình yên trong lành

Sương từ giọt nắng long lanh

Thành hoa Bát nhã trên cành Vô ưu

Sương trong giây phút mịt mù

Trùng khơi tiếng hát thiên thu ngọt ngào

Sương từ cánh nhạn lao xao

Thoát thai thành đoá Anh đào giới thân

Sương trong thiên thể Thường chân

Vẫn hằng thanh tịnh chẳng phân Thánh phàm!!

6. CHỐN CŨ

(Đã Phổ nhạc: Nhạc sĩ Phạm Cao Tùng)

Sao không về chốn cũ

Cỏ hoa đã ngập dòng

Ánh thời gian in bóng

Rạng ngời khoảng trời không.

Sao không về chốn cũ

Tơ nhện đã giăng đầy

Lối mòn xưa ủ rũ

Giờ thành giới hương bay.

Sao không về chốn cũ

Tiếng chuông ngân từng hồi

Trăng tròn nơi đồng nội

Như mời khách sang chơi.

Sao không về chốn cũ

Uống giọt nước vô thường

Nước tình thương óng ả

Thắm mát tận lòng ta.

Sao không về chốn cũ

Rong chơi với Di Đà

Bao trần gian huyễn hoặc

Chấp cánh phương trời xa!!

7. TA BÀ DIỆU THỂ

Mỗi buổi sáng ngồi đây vui với gió

Xem đổi thay, xem cuộc thế trả vay

Dẫu gian nan có thắm nỗi đoạ đày

Chân vẫn bước dù chông gai thử thách.

Cuộc sống đã cho ta điều trinh bạch

Mảnh đất khô hoa lá vẫn xanh tươi

Khắp trần gian đẹp mãi những nụ cười

Và trân quí đoá hoa người thanh thoát.

Trong khoảnh khắc nụ huỳnh hương đau xót

Giọt mồ hôi thấm ướt một đường về

Miễn làm sao cuộc sống khỏi đam mê

Và giải thoát thành Ta bà tuyệt thế.

Lòng hoà điệu nét minh nhiên diệu thể

Giữa đất trời bao diễm lệ thiên thần

Tâm sáng ngời soi thấu cả vầng trăng

Tròn bản giác chưa một lần điên đảo!!

8. TRĂNG SÁNG NGÀN NĂM

(Đã phổ nhạc: Nhạc sĩ Phạm Cao Tùng)

Ơn đời quỳ bái tạ

Cuộc trần hồng xa khơi

Ôi trăm lời mới lạ

Ngàn năm vẫn tuyệt vời.

Chấp tay cùng khấn nguyện

Thế giới một đường về

Bao nhiêu khê huyễn hoặc

Chảy thành giọt Tào Khê.

Trong vô thường bụi cát

Tâm tịnh lạc hiện bày

Ánh pha lê tuyệt thế

Từ bùn đất trần ai.

Đêm mộng dài đã dứt

Chân diện mục tương phùng

Ung dung bao ngày tháng

Ánh sáng từ không trung!!

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/02/2013(Xem: 15788)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20957)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28369)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14607)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24026)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15133)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10360)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16078)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23709)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
30/01/2013(Xem: 17642)
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.