Vườn trăng lục bát.

28/06/201313:48(Xem: 12102)
Vườn trăng lục bát.

 

VƯỜN TRĂNG LỤC BÁT

Phổ Đồng

 

*MỜI NHAU MỘT LẦN

Vô thấy Phật

ra thấy mình

Theo nhau triền kiếp

mà thành quên nhau

Bây giờ

đã tỏ mặt nhau

Chén trà sen ướp

mời nhau một lần.

*VƯỜN TRĂNG

Nghìn năm

mây trắng sa mù

Bờ trong bờ đục

ngày ru bên thềm

Vườn trăng

sương đọng hai miền

Quỳnh hương gió thỏang

ngòai hiên chợt cười.

*NGUYỆT ĐỌNG

Sông trăng

rớt giọt bụi hồng

Trôi thây về xứ

biển không sương mờ

Lênh đênh

quên cả bến bờ

Ngờ đâu nguyệt đọng

bên bờ kinh thơ.

*THẤY HÌNH

Hiên trăng

chén nguyệt trà hoa

Mời người ở lại

bụi xa phố phường

Nơi đây

núi vắng mờ sương

Soi người dưới nguyệt

ảnh vương thấy hình.

*VÀI BA GIỌT BUỒN

Xe lăn

cuốn bụi vô thường

Vết loan bóng ngã

cuối đường người qua

Nhạt nhòa

ký ức gần xa

Vô tình rớt lại

vài ba giọt buồn.

*HƯƠNG THỪA

Thềm trăng

trầm thỏang hương thừa

Áo mây ươm khói

mấy mùa còn vương

Dưới trăng

loan bóng vô thường

Ra đi còn để

dội trong mây mờ.

*HOA NỞ

Hoa mai vàng

chén trà xanh

Thấy ta tiền kiếp

lội quanh biển trầm

Uống đi từng giọt

muộn phiền

Sáng ra hoa nở

dưới triền mây bay.

*MANG ĐI

Rừng thu

lá khép hong vàng

Tuổi thơ chiều xuống

ngỡ ngàng thời gian

Người từ

hạt bụi sang ngang

Điểm trang đâu khỏi

vô thường mang đi!

*ĐỂ LẠI

Vô tình

trong tách trà xanh

Thấy ta chết đuối

trên cành treo nghiêng

Tiễn ta

chim hót vô phiền

Âm thinh để lại

rớt trong sa mù.

*THẢ BAY

Đất khô

cày ải trâu buồn

Chủ nông cơ cực

ai buồn hơn ai?

Thôi đành

cộng nghiệp trả vay

Từ tay phiền muộn

thả bay luân hồi.

*XÉ TAN

Trúc xanh

âm hưởng đá hờn

Từ sinh qua tử

hỏi, còn vọng vang

Nhánh ngờ

chạm đúng cơ mang

Rầm trong tiếng sấm

xé tan sương mờ.

*ĐÁNH RỚT

Lan khoe

hương sắc vô thường

Người khoe ngã ái

kết vương muôn đời

Chút tình

hương sắc đổi dời

vô tình đánh rớt

bên đồi mây bay.

*XA BAY

Ôm trăng

đánh giấc ngủ vùi

Mộng non thế kỷ

bùi ngùi trang kinh

Giật mình

trăng vỡ lung linh

Thấy ta tiền kiếp

mộng mình xa bay.

*BỤI RƠI

Thông reo

chim hót

ve đàn

Nốt trầm lặng xuống

nốt thăng lan dần

Gió say

ngủ muộn trên ngàn

Trường ca bản thể

tơ đồng bụi rơi.

*NHÂN QUẢ

Trăm năm

trên cõi ta bà

Nghìn năm trong cõi

hằng sa đất trời

Người tạo tác

kẻ nợ đời

Chạy đâu cho khỏi

quả đòi theo sau?

MƯỜI BÀI

THƠ CHĂN TRÂU

1/ TÌM TRÂU

Lên non

xuống suối mây chiều

Rừng ươm ráng đỏ

đìu hiu mịt mùng

Đường mòn

thăm thẳm rừng phong

Dạ mòn sức kiệt,

dấu trong sương mù.

2/ THẤY DẤU

Ráng hồng

mở mắt bình minh

Ven rừng mé cỏ

hiện hình dấu chân

Cỏ vừa rớt

giọt phù vân

Chạy đâu cho khỏi

bụi trần dấu in!

3/ THẤY TRÂU

Soi hình

bóng ngã bờ xanh

Cỏ non nhơi lại

dưới cành liễu buông

Rõ ràng

bóng dáng đầu truông

Sừng kia mũi nọ

cuối truông hiện bày.

4/ ĐƯỢC TRÂU

Được trâu

công sức mỏi mòn

Lại còn trừ tánh

ngông cuồng thói quen

Dắt lên

gò cạn thử quên

Nước mây mời gọi

buông quen ruộng người.

5/ CHĂN TRÂU

Đem giây

xỏ mũi dắt về

Sợ quen cát bụi

roi kề một bên

Muốn cho

trâu được tánh thuần

Giữ ngăn quen thói

không cần người chăn.

6/ CỠI TRÂU VỀ NHÀ

Chiều tà

ráng đỏ chân mây

Lưng trâu tiếng sáo

gió lay đường về

Nhịp vang

âm hưởng tứ bề

Cộng thông không ý

ai nghề tri âm?!

7/ TRÂU MẤT

NGƯỜI CÒN

Đường xa

thoắt đã về nhà

Buông giây trâu mất

vào ra một mình

Ráng chiều

thoi thốp bình minh

Roi thừng ném hết

lều tranh cho rồi.

8/ NGƯỜI TRÂU

ĐỀU MẤT

Cội nguồn

lặng lẽ trời chung

Non cao tuyết trắng

không trung mây lành

Người, trâu, roi vọt

giờ thành

Dung thông mất dấu

nên đành mất tên.

9/ VỀ LẠI

CỘI NGUỒN

Cội nguồn

nào nhắc gót chân

Ở đâu cũng hiện

trong ngần nhất như

Trong không thiếu

ngoài không dư

Tùy duyên hoa thắm

sương cười chơi vơi.

10/ THỎNG TAY

VÀO CHỢ

Duyên tùy

sấn bước chợ đời

Trong không có ý

thỏng tay không ngòai

Gặp nhau Phật thánh

quên lời

Mù đui câm điếc

mở lời tây phương.

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/02/2013(Xem: 15854)
Mẹ là bài trường ca không đoạn kết Mẹ là thiên thần không ở trên cao Mẹ cho ta từng hơi thở ngọt ngào Mẹ sưởi ấm tim hồng khi giá lạnh
08/02/2013(Xem: 20965)
Nhân một hôm đến tại tư thất thăm cụ Ngô Trọng Anh, Giác Lượng đọc được bài thơ của Cụ Hoàng Văn Minh, tức nhà thơ Điền Viên, đăng trên Đặc San của Hội Người Việt Cao Niên, vùng Hoa Thịnh Đốn Xuân Kỷ Sửu (2009). Với tựa đề: NƯỚC NON
08/02/2013(Xem: 28382)
Cuốn Nhị Thập Tứ Hiếu Được viết vào đời Nguyên. Tác giả - Quách Cự Nghiệp, Một túc nho, người hiền. Hai mươi tư gương tốt Về đạo hiếu xưa nay
08/02/2013(Xem: 14613)
Nối truyền Đức Tổ Minh Quang Du Tăng Khất Sĩ dẫn đoàn hoá duyên, Xưa Tổ hành đạo khắp miền Nay ta noi dấu trọn nguyền kiếp tu.
07/02/2013(Xem: 24041)
Nửa thế kỷ Tôn Sư vắng bóng, Ánh Đạo Vàng tỏa rộng muôn phương Hôm nay tổ chức huy hoàn Hằng năm kỷ niệm, đàn tràng tôn nghiêm. Môn đồ Tứ chúng ngưỡng chiêm,
06/02/2013(Xem: 15147)
Bước đi từng bước vào chánh niệm Dáng khoan thai uy lực vô cùng Phật kinh hành đất chuyển trời rung Oâi! Huyền diệu bước chân giải thoát
06/02/2013(Xem: 10417)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời Nhạn về én lượn nơi nơi Mái chèo khua nước sao rơi đầy thuyền Cô thôn nữ hát đưa duyên Giao mùa nắng ấm hoa viền cành xuân
04/02/2013(Xem: 16099)
Trên đỉnh Phù Vân Đường lên Yên Tử mây dìu bước Qua suối Giải Oan đá dẫn đường Hoa yên dấu ấn thời Điều Ngự Bảo Sát âm vang một cõi Thiền Rừng tháp đây rồi lưu chấn tích Mái chùa che cả một giang sơn Chùa Đồng vang dội linh thiêng núi Cột đá uy nghiêm đứng giữa dòng Hàng tùng che mát lòng nhân thế Gốc sứ nhả hương giữa bụi trần Sỏi đá rêu phong còn biết nói Người đời sao nỡ để ai quên
04/02/2013(Xem: 23747)
Không được gọi là nhà thơ nhưng rất nhiều người VN vẫn có thể làm thơ. Thơ phổ biến khắp nơi với đủ loại người. Thơ không đọc bình thường như văn mà ngâm lên du dương trầm bổng, lại thêm các loại đàn sáo, tranh, bầu... sau thêm đàn nguyệt phụ họa nên ngâm thơ là một loại hình nghệ thuật cổ truyền, thuần túy VN. Ai cũng có thể đọc thơ một cách diễn cảm nhưng để ngâm thì phải biết cách. Bồng mạc, sa mạc, lẩy Kiều... Để nắm những cách thức ấy phải là người chuyên môn, thường xuyên luyện giọng chứ không phải tự nhiên ai cũng ngâm được.
30/01/2013(Xem: 17657)
Thi tính phản ảnh thật rõ nét qua kinh sách cũng như phong cách của những người tu hành đãảnh hưởng sâu đậm đến các sinh hoạt văn hóa của hầu hết các quốc gia Phật Giáo ÁChâu. Thi phú nói chung có khả năng khơi động những xúc cảm sâu kín và thanhcao nơi con người giúp họ vượt lên trên các bản năng thô thiển và trói buộc củasự sống.