Nguyễn Huệ

27/03/201317:04(Xem: 12408)
Nguyễn Huệ

Bui Giang 30

Nguyễn Huệ

Bùi Giáng


Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa...
Người đi vòng chuyến đó
Núi rừng cây lá vang
Ánh trời trưa rực đỏ
Ráng chiều thắm pha vàng
Mười vạn quân theo gót
Tha thiết một niềm tin
Mây trời cao chót vót
Giòng nước suối động mình
Bàn chân người đặt xuống
Bàn chân người bước lên
Miệng cười trong ý chuộng
Lời sông núi van xin
Người qua sông Giản Thủy
Người tới huyện Phú Xuyên
Hà Hồi chiêng trống giậy
Ngọc Hồi rợp bóng tinh
Người trở về từ đó
Với nàng công chúa kia
Đầu mùa trăng rạng tỏ
Hoa bướm vội tan lìa
Đời sau thương tiếc mãi
Tự hỏi vì cớ chi ?
Gian thần nào ám hại
Hoặc có thể chỉ vì
Ngày băng rừng heo hút
Muỗi rừng cắn thịt da
Sốt rét rừng thiêu đốt
Nên người vội băng hà ?
Người không thể nấn ná
Ở thêm một thời gian ?
Sáu quân chưa thỏa dạ
Sông núi phụ muôn vàn
Thôi xin người đừng nức nở
Nếu sau này đường dang dở
Những ai về
Ôm mãi mộng người đi

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/07/2020(Xem: 8780)
Mâu Thuẫn ! Kính dâng Thầy bài thơ sám hối của con mỗi khi tâm loạn động Kính chúc Thầy pháp thể khinh an , HH Có bao giờ tự mình thấy ra mâu thuẫn ? Quay vòng vòng trong loạn động ngã tâm Làm sao phân biệt thiện ác tránh sai lầm, Cần tinh tấn mới diều phục và tỉnh giác .
15/07/2020(Xem: 9794)
Cưỡi hạc bay về tận cõi xa Sinh thành dưỡng dục thấm trong ta Đem đường chân chất nhờ tình Mẹ Giữ lối hiền hòa cảm đức Cha Hết cả phần đời nào quản ngại Nhiêu khê mọi thứ chẳng nề hà Theo hương sống nguyện, sao cho xứng Con cháu noi gương rõ phúc nhà.
13/07/2020(Xem: 23613)
Mô Phật- Xin thầy giảng giải về sự khác nhau giữa Phước đức và Công đức? - Công đức là sự xoay nhìn lại nội tâm,(công phu tu hành) dùng trí sáng suốt, thấu rõ sự thật, dứt trừ mê lầm phiền não. - Công đức có thể đoạn phiền não, có thể chứng được bồ đề, còn phước đức thì không. Phước đức là những việc làm lành thiện được làm ở bên ngoài hình tướng như bố thí, cúng dường, từ thiện, giúp ích cho mọi người… - Phước đức không thể đoạn phiền não cũng không thể chứng bồ đề, chỉ có thể mang đến cho bạn phước báu. “Do đó chúng ta nhất định phải phân biệt rõ ràng công đức và phước đức.”
13/07/2020(Xem: 8279)
Đời ! Kính bạch Thầy , nhân có bạn gửi email: Than rằng nghe tin tức hoài khổ quá , con vội gửi bài thơ này . Kính dâng Thầy xem cho vui HH Bàn cờ thế giới hiện sắc không ! Đừng nhìn, nghe, đọc sẽ băn khoăn. Hãy cười tự nhủ mưa ...rồi nắng, Dành chút thời gian lặng soi mình . Lỡ vướng luân hồi chịu tử sinh, Xem như lửa cháy đến mặt . đầu Làm sao tháo gỡ mầm nhân xấu Niệm..trước chấp tàng ... đấy vô minh
12/07/2020(Xem: 10934)
Rạng sáng ngồi vui với tách trà Bao điều đắng ngọt chuyện cùng ta Hương tràn đọng thấm quanh thềm cỏ Khói tỏa quen đùa khắp nhánh hoa Mấy khỏang xuân sang nào chậm lại Nhiêu lần hạ đến vẫn đều qua Thời gian,vạn vật luôn bình thản Chỉ có con người… cứ thở ra….
12/07/2020(Xem: 9441)
Trả Lại Thích Minh Chánh
11/07/2020(Xem: 13431)
Khổ đau nào lớn nhất, Là khổ đau của mẹ, Có người mẹ nào không đau khổ? Nước mắt nào xót xa nhất, Là nước mắt của mẹ. Có người mẹ nào không khóc?
11/07/2020(Xem: 15410)
Ở đời Đường, Trung Quốc Có thiền sư Ô Sào. Ô sào là tổ quạ, Tít trên ngọn cây cao. Người ta gọi ông thế Vì bà mẹ sinh ông, Thấy dị dạng, xấu xí, Không muốn bế vào lòng.
10/07/2020(Xem: 12036)
Con cảm tác bài này khi nhìn thấy tượng đài Mẹ Quán Thế Âm đang được xây dựng Uy nghi tượng Mẹ Quán Thế Âm Mẹ hiện từ bi đẹp cõi trần Gió thổi hương trời thơm vạn hộ Nắng soi hồn đất ấm muôn dân Hồi chuông tiếng kệ tràn công đức Nhịp mõ lời kinh dạy nghĩa nhân Phật tử Tăng Ni tròn đạo hạnh Thanh âm Chánh pháp mãi vang ngân. Nam Mô A Di Đà Phật Sàigon, 19/06 năm Mậu Tuất. Đệ tử Quảng Pháp Ngộ Vũ Mạnh Hùng.
10/07/2020(Xem: 10240)
Kính bạch Thầy với điều kiện vừa dưỡng mắt lại được nghe pháp thoại nhiều hơn , hôm nay chỉ một câu trong “ Đại Trí Độ luận “ con đã ngộ ra hoàn cảnh mình “VÔ MINH CHÍNH DO NIỆM KHỞI RỒI TRÚ TRƯỚC “ . Bây giờ con rất an yên lại rồi . Kính dâng Thày bài thơ, HH Phao phương tiện bì bõm lội vào biển Pháp ! Mỗi người mỗi hoàn cảnh hẳn khác nhau ? Biết căn cơ dùng phương tiện dồi trau Cứ tiệm bước đừng bao giờ cầu ...được