Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :
Có một người thất chí, leo lên một cây anh đào, chuẩn bị nhảy từ trên cao xuống để kết thúc
cuộc đời mình. Ngay lúc anh ta quyết định nhảy xuống thì trường học gần đó tan học.
Một nhóm học sinh chạy đến. Một bạn nhỏ hỏi:
Trong mọi khóa lễ,
Chư tăng ni, Phật tử đều cầu xin:
“Trú dạ lục thời an lành”.
Tức ngày đêm hai mươi bốn tiếng an lành.
Nhưng an lành là gì?
Chiến tranh không phải an lành.
We use cookies to help us understand ease of use and relevance of content. This ensures that we can give you the best experience on our website. If you continue, we'll assume that you are happy to receive cookies for this purpose.