Phát hiện minh châu

27/03/201313:18(Xem: 17162)
Phát hiện minh châu

Phát hiện minh châu

(16 bài thơ tuyển)
Thích Nhật Từ

Đời qua lăng kính
Đời đâu chỉ có toàn là gai góc
Hãy nhìn xem hoa hồng nở thắm trên cây.
Đời đâu chỉ có toàn là tang tóc
Hãy nhìn xem hạnh phúc khắp đó đây.
Đời đâu chỉ có vô minh, phiền não
Hãy nhìn xem trí tuệ với an vui.
Đời đâu chỉ có nhị nguyên hay độc nhất
Tùy tâm hành, đời có đủ vị, mùi.

Ân oán chập chùng
Ôi ân oán chập chùng như con múa rối
Làm lòng người điên đảo triền miên
Oán trả oán: nỗi thù thêm chất ngất
Với tình thương-hỷ xã, thù hận tiêu liền.
Ân gieo mãi nhưng không cần đền trả
Oán thù kia chớ để bợn cõi lòng
Hãy mở gút cho tâm an, thông thả
Khúc đoạn trường nhất quyết sẽ rụng rơi.

Tình thương tha thứ
Cả đời người không ai không lầm lỗi
Hãy thứ tha, cho sự sống vươn mầm
Trong cuộc sống mấy ai không chìm nỗi
Hãy đưa phao cứu người phút nguy lâm.
Biến sân hận thành niềm hỷ xã
Biến tham si thành đuốc tình thương
Biến ghen ganh thành tùy hỷ vấn vương
Thì đời này sẽ trổ đầy hoa an lạc.

Giữa cõi khen chê
Cõi khen chê chứa đầy khổ đau hạnh phúc
Lúc được khen tâm mừng rỡ mê say
Lúc bị chê như chìm vào bão táp
Phiền não theo như tối sáng, đêm ngày.
Hãy tỉnh thức lên, đừng để tự tình trói buộc
Sống thong dong trước lửa đạn khen chê
Hãy bình tĩnh nhận ra đâu là phải trái
An nhiên, tự tại vượt thoát cơn mê.

Đứng trước cái chết
Trước cái chết bao nhiêu người đau khổ
Lệ tuôn rơi, tâm sầu não, ưu bi
Cuộc sanh tử ôi chặn đường tơi tả
Cuốn trôi đi bao ân ái cuộc đời.
Trước cái chết cũng có người thức tỉnh
Nhận chân ra cảnh thế vô thường
Biến đau thương thành sự sống mênh mông
Vào bất tử, hòa mình cùng vũ trụ.

Vạn vật tương duyên
Vầng trăng tỏ nhờ đêm trường tăm tối
Ánh dương giăng do mây thoát vòm trời
Cuộc sống đạo phải khởi đi từ bể khổ
Biến đau thương thành an lạc muôn nơi.
Trời sẽ sáng sau những cơn mưa tạnh
Ánh bình minh sau những buổi hoàng hôn
Đời an lạc trong đêm trường mê vọng
Vươn tâm lên thoát khỏi cõi bụi hồng.

Hạnh phúc thật sự
Hạnh phúc không có mặt trong thiên đàng tưởng tượng
Không ở nhà cao cửa rộng, vợ đẹp con sang
Hạnh phúc không phải là những gì mơ ước được
Hay niềm vui trong khoái lạc xác hồn.
Hạnh phúc có mặt khi tâm an bình thật sự
Khi tình thương trang trải khắp gần xa
Khi hận thù cởi bỏ khỏi tâm ta
Ngay cuộc sống khổ đau nhận được nguồn giải thoát.

Xin trao tặng em
Xin trao tặng em nụ cười hoan hỷ
Để xóa đi những đố k� hơn thua
Xin trao tặng em tấm lòng tri kỷ
Sống là cho chứ đâu phải gom về.
Đời ảo hóa mong em nhìn cho kỹ
Biến hận thù thành tình bạn nơi nơi
Đời an lạc khi tâm mình tùy hỷ
Với thành công và hạnh phúc của người.

Khi tâm khai mở
Chim ríu hót không chỉ khi bình minh gọi
Trúc vi vu đâu chỉ lúc gió đùa
Hoa vẫn nở khi mùa xuân đã hết
Đạo sẽ thành trong cảnh khổ trầm luân.
Tối sáng, đêm ngày v.v� duyên nhau hiển hiện
Khổ đau hạnh phúc trong một cõi lòng
Đời đạo nào khác nhau khi tâm bừng sáng
Hoa bồ-đề say nụ lúc tâm thông.

Xé đau khổ ta đi
Xé đau khổ ta đi, đạo vàng cất bước
Niềm lạc quan rúng động cõi tam thiên
Giữa cơn mê, tâm ta hằng tỉnh thức
Dù ta-bà đây cũng chính thiên đường.
Hãy vui lên cho đời đạo thắm
Nụ cười thiền xóa đêm tối hoang vu
Hãy an trụ tâm trong từng khoảnh khắc
Sống từng giây trong hiện tại, bây chừ.

Mượn và sống ...
Mượn cỏ rác để làm tòa thất bảo
Mượn não phiền ấp ủ an vui
Mượn tình thương xóa tan thù hận
Mượn cõi đời để sáng đạo nơi nơi.
Khi phải sống trong cảnh chợ đời biến động
Hãy giữ tâm an bình trước được mất hơn thua
Nếu phải sống trong bùn nhơ nước đọng
Hãy như hoa sen tỏa hương ngát mọi miền.

Lấy đời luyện đạo
Cuộc gian khó như luyện vàng-ý-chí
Trở ngại duyên nung nấu sắc son
Trong bảo tố ráng ngoi tìm chân lý
Tỏ vô sanh ngay giữa cõi vô thường.
Từ đau khổ sáng soi niềm an lạc
Từ não phiền để vươn tới an vui
Không tăng giảm nên chẳng từng được mất
Như sóng nhấp nhô trên mặt biển muôn đời.
Có gì vui bằng �
Đi trong nắng như đi trong bóng mát
Ở cõi đời nhưng tâm hướng đạo an vui
Trong bùn lầy nhưng sen vẫn nở xinh tươi
Tâm chuyển hóa làm cõi đời thanh thoát.
Có gì đẹp bằng làm cho người hạnh phúc
Chịu thiệt thòi, lòng không chút than van
Có gì vui bằng tâm không còn được mất
Gió thoảng mây bay, chim mất dấu không gian.
Tương duyên uyển triển
Không bùn nhơ, hoa sen không hương sắc
Không não phiền, ai biết được tâm an
Không khổ đau, ai say mùi hạnh phúc
Không nghịch duyên, ai nổi bật hiên ngang.
Trong trần thế, lý tương duyên uyển triển
Họa phúc khôn phân, được mất nối nhau
Sống là sống để cho chân tâm hiển hiện
Để trăm hoa đua sắc, đẹp muôn màu.
Sống trong dâu bể
Bao ruồng rẫy giúp tâm ta nhẫn nại
Bao khinh khi giúp ta sống an nhiên
Bao dâu bể giúp ta xem thường thành bại
Bao thế thái giúp ta bỏ não phiền.
Sống là để trải tâm ra vạn loại
Sống là hiến dâng, bố thí, cúng dường
Sống là để mang cho đời phúc lợi
Sống để cho nhân loại nhuộm tình thương.
Phát hiện minh châu
Bao năm tháng kết duyên cùng phiền não
Quên viên minh châu trong áo tự bao giờ
Cam phận cảnh kẻ nghèo hèn tìm châu báu
Tha hương cầu thực, đánh mất nguyên sơ.
Trong phút chốc nhận ra đời hư ảo
Hướng nguồn tâm vốn thanh tịnh như tờ
Không tăng giảm trong luân hồi điên đảo
Vẫn trang nghiêm, thanh tịnh, nên thơ.

---o0o---


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13163)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15791)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19858)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18752)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20900)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16189)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21166)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15788)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16074)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14634)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.