Tán dương Tam Bảo (Thơ)

26/03/201321:27(Xem: 11118)
Tán dương Tam Bảo (Thơ)

PhầnI: Tán dương Tam Bảo

Thích Giác Hạnh

-1-

Mục Đích Chính Yếu

Mục đích của tôi đến đây,

Bởi vì, muốn biết ai xây ngôi nhà.[1]

Xây sao cột lớn, cứng, già!!!

Đã bao nhiêu kiếp thế mà đứng yên.

Chất liệu gì? Thật thần tiên!!!

Phong ba bão táp chẳng nghiêng chút nào.

Vật liệu gì? Đáng quý cao!!!

Mưa to gió lớn không nào chuyển lay.

Xét ra té nó chẳng ai?

Chỉ vì tham ái quấn hoài tới lui.

Kiếp này sáng, kiếp kia đui,

Cũng do nghiệp dĩ đã xui như vầy.

Kiếp thì da mặt đỏ hây,

Kiếp thì nhợt nhạt như thây trôi dòng.

Kiếp thì khôn tột vô song,

Kiếp thì ngu dốt chẳng thông chút nào.

Nhiều kiếp không gặp đạo mầu,[2]

Cho nên, mãi chịu âu sầu đớn đau.

Kiếp này ta cố tu mau,

Để chóng thoát khỏi khổ đau bạt ngàn.

Nay, đã khám phá rõ ràng,

Sợi dây buộc thắt ái hà[3]đó ai.

Thế nhưng, dễ đâu thấy ngài? [4]

Chìm sâu thiền quán vạch ngay anh liền.

Dùng trí tuệ, để dẹp yên,

Mỗi ngày mỗi ít ái triền dần bay.

♦♦♦♦♦

-2-

Thành Tâm Kính Dâng Lên
Bậc Cha Lành Vô Thượng Kính Yêu

Kính lạy Thầy![5]Bậc vô thượng!

Vạch ra cho con tuyến đường chánh tông.

Hướng con về cõi thiên bồng,[6]

Từ nay thoát chốn mê trần lang thang.[7]

Con nguyện sống đúng đạo vàng,

Nguyện thoát kiếp chót, thoát hàng trần lao.

Trả ân Ngài, biết làm sao?

Gắng công học đạo, cố đào luyện tâm.

Tham, sân, si chóng bỏ lần,

Bởi tu thiền quán dần dần tuệ thông.

Học tu hai mặt[8]thông đồng,

May chăng báo đáp thâm ơn của Ngài.

Nguyện làm sứ giả Như Lai,

Truyền bá giáo pháp của Ngài khắp nơi.

Đây, chỉ ân nhỏ mà thôi,

Nhưng mà có chút hơn ngồi ăn không.

Nguyện mang pháp đến cộng đồng,

Nguyện chia sẻ pháp ai cần đến con.

Ba La Mật[9]nguyện vun trồng,

Niết Bàn[10]chóng đạt thoát vòng tử sinh.

Đây là nguyện ước chân tình,

Báo đáp muôn một trong nghìn ân Cha.[11]

Con luôn nhớ mãi, mãi mà,

Công ơn cao quý của Cha trao truyền.

Từ nay con gắng tinh chuyên,

Sống đúng chánh đạo một chiều theo Cha.

♦♦♦♦♦

-3-

Bậc Thầy Vô Song

Đức Phật[12]là đấng pháp vương,

Là Thầy dẫn lối soi đường chúng sanh.

Với liều thuốc quý trong lành,

Giúp người mê muội hiểu rành sắc danh.[13]

Muôn triệu, triệu người tán thành,

Những lời Cha dạy rành rành phân minh.

Nếu ai cố gắng chuyên tinh,

Sống trong giáo pháp hạnh vinh của Người.

Chóng chày sẽ được rạng ngời,

Cho dù cư sĩ hay đời thoát gia.

Giáo huấn Ngài, chánh pháp mà,

Khiến người hành pháp có đà trôi xuôi.

Những ai thấm pháp của Người,

Không bao giờ bỏ những lời Ngài khuyên.

Ngày ngày, cứ mãi vui miền,

Chuyên tâm hành pháp đức hiền ướp tâm.

Làm việc lại rất âm thầm,

Chìm vào tâm niệm mọi phần chú tâm.

Khinh an cảm nghe lan dần,

Chẳng thua ngày tháng tu trầm thiền môn.[14]

Mỗi khi tâm đã vững rồi,

Cảnh dù náo động nhưng người vẫn an.

Tâm tư cảm nghe nhẹ nhàng,

Bởi vì, có pháp quý vàng trong ta.

Khuyên người cố gắng vào nhà,[15]

An tâm gặt hái lo xa đâu còn?

Vui sơn hà, lạc núi non,

Tâm trong như nước trên non đổ về.

Như vậy, bạn sẽ cười hề,

Khác Người lạc đạo[16]trăm bề xưa đâu?

♦♦♦♦♦

-4-

Đệ Tử Xin Tri Ân Pháp Bảo

Pháp[17]Phật là pháp nhiệm mầu!

Là thuốc linh diệu là tàu tiễn đưa.

Pháp Phật như những cơn mưa,

Gội rửa nhơ nhớp bãi bừa nương dâu.

Pháp Phật lại rất thâm sâu!

Trị những căn bệnh âu sầu thảm thương.

Pháp Phật như những con đường,

Giúp người du lịch vượt phường đêm sao.

Pháp Phật cùng tột quý cao!

Trợ giúp hành giả vượt hào trầm luân.

Pháp Phật rưới khắp chung quân,

Đến những ai, không mông lung tâm hồn.

Pháp Phật tựa đóa sen hồng,

Phảng phất hương vị đến lòng các con.

Pháp Phật như canh măng non,

Khiến người thưởng thức thỏa lòng hỉ hoan.

Pháp Phật là pháp khôn ngoan,

Khiến người hành pháp thoát vòng tử sanh.

Pháp Phật tợ đồng lúa xanh,

Khiến người chiêm bái trở thành trẻ trung.

Pháp Phật mảnh đất trung dung,

Khiến người qua lại ung dung thanh nhàn.

Pháp Phật sắc bén vô vàn!

Khiến người hành pháp nhẹ nhàng tâm can.

Pháp Phật như nước Hương Giang,[18]

Mãi làm mát lạnh lòng chàng vãng du.

Pháp Phật là pháp để tu,

Khiến người tinh tấn công phu đêm ngày.

Pháp Phật như liều thuốc hay!

Sau khi điều trị đổi thay tinh thần.

Pháp Phật là để rửa tâm,

Giúp những hành giả thoát trầm tử sanh.

Pháp Phật là pháp tu hành,

Khiến mỗi hành giả trở thành Thánh nhân.

Vậy, làm con Phật nên cân,

Luôn luôn tu luyện thoát dần khổ đau.[19]

Người ơi! Hãy gắng tu mau!

Để mà vượt ải khổ đau luân hồi.

♦♦♦♦♦

-5-

Hương Vị Pháp Hỉ Qua Tam Bái

Mỗi khi con đảnh lễ Ngài,

Thân con mát lạnh trải dài khắp nơi.

Lắm lần, con thầm nấc hơi![20]

Bởi vì, cảm kính những lời Ngài ban.

Pháp Phật tám muôn bốn ngàn,

Hết thảy vô giá[21]so vàng thế gian.

Lời Thầy dạy! Rất vẻ vang!

Khiến người hành pháp vững vàng bước đi.

Tứ Niệm Xứ, con mãi ghi,

Cũng nhờ pháp ấy tẩy đi điên cuồng.[22]

Nhiều lúc, lệ con rơi tuôn,

Bởi vì, pháp hỉ xuyên luồng thân con.

Công lao Ngài, tợ núi non,

Đã giúp con thoát cội nguồn vô minh.

Giờ đây, con mãi lặng thinh,[23]

Tu tập thêm nữa để nhìn tâm tư.

Và xin nguyện giữ khư khư,[24]

Đến khi giải thoát y như tâm cầu.

Con xin chấp tay cúi đầu,

Đảnh lễ Sư Phụ[25]và hầu Thế Tôn.

♦♦♦♦♦

-6-

Kính Dâng Lên
Ngài Thiền Sư U Pa
ṇḍita

(Thiền Viện Paṇḍitārāma)

Mỗi khi Ngài viếng thiền đường,[26]

Chúng con mát mẻ bởi hương đức Ngài.

Giọng âm vang tiếng anh tài,

Đấy là thượng sĩ một tay xuất trần.

Pháp âm Ngài giảng ân cần,

Hết thảy hội chúng âm trầm lắng nghe.

Tuổi tám sáu, nhưng còn khỏe,

Vì đạo quên mình lặng lẽ trùng dương.[27]

Khắp cùng thành thị quê hương,

Đăng đàn thuyết pháp tận tường tiết chi.[28]

Nguyện một lòng, vì đạo thi,

Sẻ chia Giáo pháp[29]sá gì huyễn thân.

Chỉ mong đạo hữu tận tâm,

Tu hành tinh tấn dần dần thoát ly.

Riêng tôi chẳng ngại điều gì,

Phụng sự đạo pháp đến khi canh tàn.[30]

Thế thì nguyện ước vẻ vang,

Rạng danh sứ giả trong hàng Sa môn.

Cầu mong Ngài sống thọ hơn,

Chúng sanh sẽ hưởng thâm ơn của Ngài.

Đến đây, con xin tỏ bày,

Những gì con thọ mấy ngày hành sinh.[31]

Thành thật ghi nhận thâm tình,

Con nguyện nhớ mãi trong mình từ nay.

Cúi đầu thành kính chấp tay,

Đảnh lễ đa tạ ân Ngài cho con.

♦♦♦♦♦

-7-

Xin Đa Tạ Ân Thầy !!!

Thầy Wa-nis-sā-ra[32]kính!

Con rất cảm mến đức tính của Ngài.

Từ khi, con mới đến đây,

Ngài mang tâm huyết chỉ bày cho con.

Hôm nay, thiền khoá[33]như xong,

Con chào tạm biệt quay vòng cố hương.[34]

Bởi vì, sự học còn vương,

Con xin đảnh lễ lên đường sang ngang.

Ân đức Thầy! Thật vô vàn!!!

Con nguyện tu học để làm rạng danh.

Nguyện sống đức hạnh trong thanh,

Thệ tu chứng quả hoàn thành ân kia.

Dẫu mai đây, có chia lìa!

Con luôn nhớ mãi ân kia đáp đền.

Cầu mong Người mãi bình yên,

Sống đời thánh thiện nên thiên sử vàng.

Cuộc đời trong sạch thênh thang,

Xứng danh con Phật dự hàng Sa môn.

Đây là tâm nguyện của con,

Cầu cho Thầy mãi đẹp tròn ước mơ.

Con nguyện luôn mãi tôn thờ,

Những gì Ngài tặng như thờ Thánh nhân.

Gắng tu thoát chốn hồng trần,

Góp nhặt đức quý mười phân đáp đền.

Bye, bye[35]Thầy!!! Con đi lên,

Phi cơ cất cánh tiễn về bên kia.[36]

♦♦♦♦♦



[1]Thân thể.

[2]Một Tôn giáo rất tuyệt vời, Tôn giáo mà tác giả muốn đề cập ở đây là Phật giáo.

[3]Tham ái.

[4]Tham ái.

[5]Đức Thế Tôn.

[6]Vô sanh bất tử hay Niết bàn.

[7]Sanh tử luân hồi.

[8]Pháp học và Pháp hành.

[9]Ba-la-mật.

[10]Trạng thái vô tham, vô sân, vô si.

[11]Bậc Toàn Giác.

[12]Buddha.

[13]Danh pháp và sắc pháp.

[14]Khi bạn có chánh niệm tốt, bạn có thể sống bất cứ mọi nơi, mọi hoàn cảnh, mọi tình huống. Bạn có thể duy trì chánh niệm của mình một cách dễ dàng và thoải mái.

[15]Một Trung Tâm Thiền nào đó.

[16]Giống như chư vị Thánh Tăng thời kỳ Đức Phật còn tại thế.

[17]Những lời dạy của Đức Phật: Tạng Kinh; Tạng Luật và Tạng Vi Diệu Pháp.

[18]Dòng sông ở Cố Đô Huế.

[19]Dukkha.

[20]Tôi đã từng thầm khóc bao nhiêu lần bởi vì pháp hỉ đến thăm tôi trong lúc tôi đảnh lễ Đức Thế Tôn cũng như những lúc tôi nhớ lại và tỏ lòng tri ân bài Kinh Đại Niệm Xứ, phương pháp mà tôi đã và đang sử dụng trong lúc tôi tham dự khoá Thiền.

[21]Giáo pháp của Ngài giá trị hàng triệu triệu lần so với những tài sản, vàng bạc và châu báu trong thế gian.

[22]Vô minh.

[23]Đời sống âm thầm lặng lẽ.

[24]Luôn duy trì pháp hành Tứ Niệm Xứ.

[25]Đức Thế Tôn.

[26]Ngài Thiền Sư U Paṇḍita thỉnh thoảng đến thuyết pháp cho những thiền sinh tại Thiền đường.

[27]Ngài đã và đang đặt chân đến nhiều nước trên thế giới để thuyết pháp cũng như hướng dẫn thiền cho nhân loại. Đúng! Ngài là một người bạn đức hạnh và thánh thiện, mà trong thuật ngữ gọi là Kalyāna-mitta.

[28]Ngài giảng giải Giáo pháp rất rõ ràng và vô cùng cặn kẽ.

[29]Dhamma.

[30]Cuối cuộc đời của Ngài.

[31]Thiền sinh tu thiền.

[32]Vị Thầy Thiền Sư đầu tiên của tôi.

[33]Khoá Thiền Minh Sát Tuệ đã được hoàn thành.

[34]Tôi sẽ trở lại Tích Lan (Sri lanka) để tiếp tục con đường học vấn của tôi.

[35]Chào tạm biệt!

[36]Sri Lanka.

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/09/2010(Xem: 13453)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 16026)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 19975)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 18883)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.
06/09/2010(Xem: 20948)
Qua năm mươi năm, tiếp bước tiền nhân tôi trót vào con đường khảo cứu lịch sử văn học dân tộc. Tôi đã đọc rất nhiều thơ và cũng làm được một số việc cho các thế hệ thơ ca. Nhưng khi may mắn được đọc tập thơ Quê Hương Nguồn Cội (và khoảng 650 bài khác nữa) của nhà thơ Mặc Giang, một tập thơ chan chứa tình quê hương dân tộc, với tâm hồn bao la, sâu rộng bằng trái tim và dòng máu của người Việt Nam, tập thơ đã làm cho tôi hòa đồng trong tác phẩm không còn phân biệt được tâm tư và cảm giác của mình và chỉ còn là một con tim, một dòng máu chung của dân tộc trộn lẫn vào sự cấu tạo chung trải qua mấy ngàn năm lịch sử của núi sông.
06/09/2010(Xem: 16275)
Nhịp Bước Đăng Trình, TNT Mặc Giang
01/09/2010(Xem: 21196)
Theo dòng diễn tiến của những cuộc du hóa qua những quốc gia trên thế giới, giàu và nghèo, Đông và Tây, chúng tôi đã từng thấy con người say sưa với niềm vuisướng, và những con người khổ đau. Sự phát triển của khoa học kỷ thuật dường như có đạt được thêm một ít đường nét, một số cải tiến; phát triển thườngcó nghĩa thêm ít nhiều những tòa nhà ở thành thị.
31/08/2010(Xem: 15874)
Em có về cồn phượng là tuyển tập truyện ngắn của nhà văn Hoàng Ngọc Hiển.(Tên thật Trần Ngọc Hiển) Sinh năm 1942 tại Phú Lý, Hà Nam. Di cư vào Sài Gòn năm 1954. Cựu học sinh Chu Văn An. Sinh viên Luật khoa (dở dang). Sinh viên ban Triết Tây, Đại học Văn Khoa (cũng dở dang). Tốt nghiệp khả năng Sư Phạm Trung Cấp, ban Văn Chương. Giáo sư văn chương các trường trung học Côn Sơn, Ngô Quyền, Minh Đức, Trí Đức Sài Gòn và Kỷ Thuật Biên Hòa.
30/08/2010(Xem: 16090)
Nửa đời người tôi hiểu được Vô thường - ấy lẽ thường nhiên Và ta chỉ là chiếc lá Trong rừng nhân loại vô biên..
28/08/2010(Xem: 14692)
Chén cơm trong chốn lao tù, Con xin cúng Phật con tu quá đường ! Thế gian huyết hận đau thương ! Nghẹn nào lệ nhỏ vô phương kêu gào !.