Thiền Thi

26/03/201319:04(Xem: 16037)
Thiền Thi

canh dep

Thơ Thiền

Huyền Thanhdịch

HIẾN HƯƠNG KỆ

Trầm Thủy thiền lâm hương phức úc

Chiên Đàn tuệ uyển cựu tài bồi

Giới đao tước tựu tủnh sơn hình

Nhiệt hướng tâm lô trường cung dưỡng

Vua TRẦN THÁI TÔNG

KỆ DÂNG HƯƠNG

Rừng Thiền Trầm Thủy ngát mùi hương

Vườn Tuệ Đàn hương khéo vón trồng

Đao Giới vót hình non cao tít

Luôn hướng lò Tâm mãi cúng dường

HIẾN HOA KỆ

Tâm địa khai thời khoa lạn mạn

Chư Thiên vũ xứ nhượng phân hương

Chi chi đóa đóa hiến Phật tiền

Ức kiếp nghiệp phong xuy bất lạc

Vua TRẦN THÁI TÔNG

KỆ DÂNG HOA

Đất Tâm khai mở sáng muôn nơi

Thơm ngát hoa tuôn ngập khắp trời

Mỗi đó mỗi cành dâng hiến Phật

Muôn đời gió Nghiệp thổi không rơi

CUNG VIÊN XUÂN NHẬT HOÀI CỰU

Môn không trần yểm kính sinh đài

Bạch trú trầm trầm thiểu vãng lai

Vạn tử thiên hồng không lạn mạn

Xuân hoa như hứa vị thùy khai?...

Vua TRẦN THÁNH TÔNG

NGÀY XUÂN Ở VƯỜN TRONG CUNG

NHỚ NGƯỜI XƯA

Cửa ngỏ, bụi rêu phủ lối này

Ngày qua chầm chậm ít người hay

Ngàn hồng vạn tía chen nhau thắm

Xuân nở hoa cười, hứa với ai ?!...

HẠ CẢNH

Yểu điệu hoa đường trú ảnh trường

Hà hoa suy khởi bắc song lương

Viên lâm quá vũ lục thành ác

Tam ngũ thiền thanh náo tịch dương

Vua TRẦN THÁNH TÔNG

CẢNH MÙA HÈ

Nhà hoa thăm thẳm bóng ngày vương

Cửa bắc vời sen tỏa ngát hương

Mưa tạnh vườn rừng xanh thắm mượt

Ve kêu rộn rã nắng chiều buông

KHUÊ OÁN

Thụy khởi câu liêm khán trụy hồng

Hoàng Ly bất ngữ oán Đông phong

Vô đoan lạc nhật Tây lâu ngoại

Hoa ảnh chi đầu tận hướng Đông

Vua TRẦN NHÂN TÔNG

NỖI OÁN HẬN CỦA NGƯỜI

TRONG PHÒNG KHUÊ

Thức dậy cuốn rèm ngắm lá rơi

Chim Oanh chẳng hót, oán xuân rồi

Mặt trời vô cớ lầu Tây lặn

Đầu bóng về Đông, hoa hướng soi

VŨ LÂM THU VÃN

Họa kiều đảo ảnh trám khê hành

Nhất mạt tà dương thủy ngoại minh

Tịch thịch thiên sơn hồng diệp lạc

Thấp vân hòa lộ tống chung thanh

Vua TRẦN NHÂN TÔNG

CHIỀU THU Ở LÀNG VŨ LÂM

Suối khe vẽ ngược ảnh cầu treo

Che bóng dòng xuôi chút nắng chiều

Lá đỏ rụng rơi ngàn núi vắng

Mây mù sương phủ, tiễn chuông kêu

THIÊN TRƯỜNG VÃN VỌNG

Thôn hậu thôn tiền đạm tự yên

Bán vô bán hữu tịch dương biên

Mục đồng địch lý ngưu quy tận

Bạch lộ song song phi hạ điền

Vua TRẦN NHÂN TÔNG

NGẮM CẢNH CHIỀU

Ở THIÊN TRƯỜNG

Thôn trước thôn sau tựa khói nhòa

Nửa không nửa có, ráng chiều qua

Mục đồng thổi sáo, trâu về hết

Cò trắng từng đôi xuống ruộng đùa

ĐỀ PHỔ MINH TỰ THỦY TẠ

Huân tận thiên đầu mãn tọa hương

Thủy lưu sơ khởi bất đa lương

Lão dung ảnh lý tăng quan bế

Đệ nhất thiền thanh thu tứ trường

Vua TRẦN NHÂN TÔNG

ĐỀ NHÀ THỦY TẠ

CỦA CHÙA PHỔ MINH

Ngàn hương xông hết ngát thơm tòa

Nước mới khơi dòng, mát thoáng qua

Trong bóng Đa già, sư đóng cửa

Tiếng ve gợi dẫn ý thu xa

NGUYỆT

Bán song đăng ảnh mãn sàng thư

Lộ trích thu đình dạ khí hư

Thụy khởi châm thanh vô mịch xứ

Mộc Tê hoa thượng nguyệt lai sơ

Vua TRẦN NHÂN TÔNG

TRĂNG

Đèn soi nửa cửa, sách đầy giường

Đêm vắng sân thu lác đác sương

Thức dậy đâu đây chày đập vải

Trên bông hoa Quế, ánh trăng non

CÚC HOA

Xuân lai hoàng bạch các phương phi

Aùi diễm liên hương diệc tự thời

Biến giới phồn hoa toàn trụy địa

Hậu điêu nhan sắc thuộc đông ly

Thiền Sư HUYỀN QUANG

HOA CÚC

Xuân đến trắng vàng thảy tốt tươi

Thương hương yêu mến cũng như thời

Khắp cõi muôn hoa rơi rụng hết

Rào đông, cúc thắm héo sau thôi

MAI HOA

Dục hướng thương thương vấn sở tùng

Lẫm nhiên cô trĩ tuyết sơn trung

Chiết lai bất vị già Thanh nhãn

Nguyện tá xuân tư ủy bệnh ông

Thiền Sư HUYỀN QUANG

HOA MAI

Muốn hướng cao xanh hỏi tự đâu

Riêng mang tuyết lạnh giữa non sâu

Bẻ về chẳng phải lừa tri kỷ

Nguyện mượn tình xuân giải bệnh sầu

QUÁ VẠN KIẾP

Lạng châu nhân vật thủy lưu đông

Bách tuế quang âm nhiễn chỉ trung

Hồi thủ cố sơn ngưng vọng xứ

Sổ hàng quy nhạn thiếp tình không

Thiền Sư HUYỀN QUANG

QUA VẠN KIẾP

Lạng châu người vật nước về đông

Bóng ảnh trăm năm thoắt chẳng còn

Núi cũ quay đầu chăm chú ngắm

Nhạn về lớp lớp thuận tầng không

TẢO THU

Dạ khí phân lương nhập họa bình

Tiêu tiêu đình thụ báo thu thanh

Trúc đường vọng thích hương sơ tận

Nhất nhất tùng chi võng nguyệt minh

Thiền sư HUYỀN QUANG

THU SỚM

Thơm mát hơi đêm thổi bức màn

Cây sân nghe sáo báo thu sang

Trong căn nhà trúc quên hương tắt

Mỗi mỗi gom cành lưới ánh trăng

THẠCH THẤT

Bán gian thạch thất hòa vân trụ

Nhất lĩnh thuế y kinh tuế hàn

Tăng tại thiền sàng, kinh tại án

Lô tàn cốt đốt nhật tam can

Thiền Sư HUYỀN QUANG

CĂN NHÀ ĐÁ

Nửa gian nhà đá đứng cùng mây

Một áo lông che lạnh tháng ngày

Tăng ở giường thiền, kinh trên án

Lò tàn củi đốt, nắng cao thay

DIÊN HỰU TỰ

Thượng phương thu dạ nhất chung lan

Nguyệt sắc như ba, phong thụ đan

Si vẫn đảo miên phương kính lãnh

Tháp quang song trĩ ngọc tiêm hàn

Vạn duyên bất nhiễm thành già tục

Bán điểm vô ưu nhãn phóng khoan

Tham thấu thị phi bình đẳng tướng

Ma cung Phật quốc hảo sinh quan

Thiền Sư HUYỀN QUANG

CHÙA DIÊN HỰU

Đêm thu cao tít tiếng chuông vang

Trăng dợn sóng soi thông úa vàng

Cú ngủ ngược đầu, gương chiếu lạnh

Tháp soi hai ngọn, ngọc sinh hàn

Thành che Thế Tục, không duyên nhiễm

Mắt tỏa khoan dung, chẳng tính toan

Tham thấu đúng sai, bình đẳng tướng

Cung Ma cõi Phật, quán sinh lành

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/07/2025(Xem: 2810)
Thường kiến tự kỷ quá Bất thuyết tha nhân phi Tha phi ngã bất phi Ngã phi tự hữu quá Tâm trụ niệm Phật trung Vô phi diệc vô quá Dịch nghĩa: Thường tự thấy lỗi mình Không nói lỗi người khác Người sai ta không chê Ta chê ta có lỗi Tâm trụ trong niệm Phật Không chê cũng không lỗi
18/07/2025(Xem: 3052)
Ngay khi mới đắc Đạo, Chính Đức Phật Thích Ca Tìm ra Con Đường ấy Để dẫn dắt chúng ta. Đó là Bát Chánh Đạo. Tám Con Đường sau đây. Người tu hành chiêm nghiệm Và ghi nhớ hàng ngày. Thứ nhất là Chánh Kiến. Đức Phật dạy chúng sinh Chánh Kiến là hiểu đúng Về Đạo và về mình.
18/07/2025(Xem: 3150)
Đời là khu rừng rậm Mà ta, khách lữ hành. Nhiều cám dỗ, cạm bẫy. Đời nhiều dữ, ít lành.
14/07/2025(Xem: 4393)
Vẫn biết nên hạn chế sử dụng 2 chữ …GIÁ NHƯ, NẾU Nhưng bổng một ngày lòng dậy sóng, chán chường Quay về lại tìm đến những tác phẩm thân thương Mượn từng câu trích đoạn, hướng dẫn thêm động lực!
09/07/2025(Xem: 2731)
Một cánh gió rơi nghiêng Trôi qua miền tịch lặng Chiếc lá nằm yên ắng Giữa sân Chùa thênh thang
02/07/2025(Xem: 3688)
Ngát trên miền thảo nguyên mênh mông Chùa vươn lên như búp sen hồng Hương Chánh Pháp lan xa vô tận Độ muôn loài vượt thoát trầm luân Mỗi giấc tối tâm hương trì nguyện Ơn Tam Bảo phù trợ chúng sinh Vượt bể khổ băng qua trường mộng Cõi Ta Bà đầy khắp thiện duyên!
01/07/2025(Xem: 2919)
Những gì chân giá trị sẽ không bị phủ lấp! Bằng sự khiêm cung chân thành học hỏi tâm sẽ nở hoa Đón nhận đạo lý từ khắp phương xa Bằng sự lặng yên tỉnh thức, gỡ nhẹ từng lớp bụi
01/07/2025(Xem: 2515)
Tháng bảy, một Tây, lúc 6 giờ Hừng đông quê mẹ tựa bài thơ Trống chuông Bát Nhã đồng vang vọng Chúc nguyện nước non vững cõi bờ.
01/07/2025(Xem: 13434)
Truyện Cổ Tích "Con Chim Tu Hú", Mùa mưa là khoảng thời gian tuyệt vời để những mầm sống mới bắt đầu hồi sinh trên các cánh rừng mưa nhiệt đới. Loài thực vật khoác trên mình tấm áo mới xanh non và đâu đó trong rừng, các vùng đất ngập nước, từng bụi lau, sậy cũng vươn mình phát triển. Đó là nơi trú ngụ, làm tổ lý tưởng của một số loài chim chích đầm lầy thuộc giống Locustella.
30/06/2025(Xem: 3501)
Cho đến một ngày, tôi gặp một nhà sư, có lẽ trẻ hơn tôi đến gần hai thập niên. Không ai ngờ nhà thơ này làm được các bài thơ kể chuyện về các Thiền sư Việt Nam trong thể thơ Đường luật, y hệt như khai mở lại một mạch nguồn thi ca sinh động. Những bài thơ của thầy, tinh luyện từng chữ, dịu dàng mang hơi thở Thiền Tông Việt Nam. Tôi đọc và kinh ngạc, như gặp lại một tri kỷ những năm rất xưa cũ, nhưng với một chân trời thi ca hoàn toàn mới. Nơi đó, riêng một mình Thầy Thích Chúc Hiền bước đi đơn độc, trong văn phong thanh thản, giữa những như dường gian nan trong từng chữ, từng ý đối, từng vần trau chuốt khó gieo, và trong từng âm vang Thiền ngữ. Tôi đọc và cảm nhận từng trang thơ đầy những tràn ngập hạnh phúc, hẳn nhiên là cho cả thi sĩ Thích Chúc Hiền và cho cả những độc giả khó tính như tôi. Từ thầy, tôi nhận ra rằng thơ Đường luật không hề cũ, chỉ là vì mình đã tránh né một lối đi rất khó khăn của thi ca.