- Tán thán công đức Ôn Phước An
- Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
- Hòa Thượng Thích Phước An và "Hiu Hắt Quê Hương Bến Cỏ Hồng" ở Strasbourg
- Thầy Tuệ Sỹ và Phước An, nhũng dấu chân âm thầm trên con đường thôn dã quê hương
- Sa Môn Thích Phước An
- Tiếng Gõ Nhẹ Trên Tường Rêu…
- Thơ: Tâm Không
- Thơ: Chiều lên đồi Trại Thủy
- Thơ: Đồi Trại Thuỷ Muôn Thuở
- Thơ: Như Không
- Hòa Thượng Thích Phước An, Văn Chương Như Hộ Pháp
- Viết cho Thầy Phước An
KINH KIM CANG
do PT Diệu Danh diễn đọc
Ngày 1 tháng 2 năm 2026, trong căn phòng tĩnh lặng nơi Ôn Phước An đang điều trị tại Bệnh viện 22/12 Thành phố Nha Trang, hình ảnh Thượng Tọa Giác Nghĩa (Trụ trì Chùa Vạn Đức & Chùa Phước Trí, Nha Trang) cầm quyển Kinh Nhật Tụng, chậm rãi tụng Kinh Kim Cang âm Hán–Việt, đã trở thành một khoảnh khắc không thể nào quên.
Đây không phải là một thời kinh trên điện Phật. Không có tiếng chuông mõ, không nghi lễ trang nghiêm. Chỉ có hơi thở đều đều của người đang nằm trên giường bệnh, chỉ có tiếng kinh trầm lắng vang lên, và một trái tim tỉnh thức đang lặng lẽ lắng nghe trong thinh không.
Khi Thượng Tọa Giác Nghĩa tụng đến những đoạn trúc trắc, không rõ chữ của bản Kinh Kim Cang âm Hán–Việt dài gần năm nghìn từ, Ôn Phước An bỗng mở mắt, nhẹ nhàng nhắc lại từng chữ. Thượng Tọa giật mình, không phải vì bất ngờ, mà vì xúc động. Bởi Kinh Kim Cang không phải là bản kinh dễ thuộc, lại càng không dễ nằm lòng trong hình thức âm Hán–Việt cổ kính, như đoạn:
“Thị cố Tu-bồ-đề, chư Bồ-tát Ma-ha tát ưng như thị sanh thanh tịnh tâm, bất ưng trụ sắc sanh tâm, bất ưng trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sanh tâm, ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm.”
(Nghĩa: Thế nên Tu-bồ-đề, các Bồ-tát lớn nên như thế mà sanh tâm thanh tịnh, không nên trụ nơi sắc sanh tâm, không nên trụ thanh, hương, vị, xúc, pháp sanh tâm, nên không có chỗ trụ mà sanh tâm kia).
Ấy vậy mà Ôn nhớ rõ mồn một. Nhớ như hơi thở ra vào. Nhớ như dòng máu ấm vẫn đang lặng lẽ chảy về tim. Nghe lời tâm sự của Thượng Tọa Giác Nghĩa qua điện thoại viễn liên, người viết chợt nhận ra rằng Kinh Kim Cang nơi Ôn Phước An không còn là chữ nghĩa mà đã trở thành mạch sống, là tâm hành, là chỗ an trú thường nhật của một bậc tu sĩ đã sống trọn đời với Bát Nhã.
