Phần Diễn Nghĩa

02/04/201107:28(Xem: 3591)
Phần Diễn Nghĩa

1/ Nhất tâm phụng thỉnh:

Ác vàng tên ruổi, thỏ bạc thoi dong

Ôm lòng đau cốt nhục nỗi xa trông,

Sững mắt ngắm anh hồn còn đâu đó

Lò bảo đảnh màu hương nhen mới tỏ,

Giọng thiền lưu rày ngỏ với vong linh.

Ới ! vong linh ơi !

Nghe lời triệu thỉnh rành rành

Hồn chơi trong cõi u minh xin về.

 

2/ Nhất tâm phụng thỉnh!

Màu non lờ lạt,

Giọng nước thầm thì

Xuân đi rồi, hoa hãy còn đây

Người tới đó chim rày đã dạn,

Vài lượt thắp hơi trầm bay tứ tản

Đôi phen mời linh sảng ở đâu đây.

Ơi ! vong linh ơi !

Vong linh hồn nhẻ có hay

Nghe lời triệu thỉnh kíp xoay cõi trần...

 

3/ Nhất tâm triệu thỉnh!

Biển trần lênh láng,

Sóng nghiệp lao xao,

Người mê man trong giấc chiêm bao,

Mấy tỉnh lặng phân hào trong lẽ diệu.

Sống chẳng niệm Di Đà Phật hiệu,

Uổng một vòng chơi nẻo nhơn gian,

Ba phen hương thắp Bảo đàn.

Ớ ! vong linh ơi !

Ba lần triệu thỉnh suối vàng hồn linh,

Nương lời bí mật đêm thanh trở về,

Về đây hưởng thọ hương huê,

Cam lồ pháp thực ê hề thiếu chi.

 

4/ Trước thỉnh kẻ Hoàng Vương, Đế Bá,

Triều đại xưa trải quá biết bao,

Đền đài chín lớp ở cao,

Non sông muôn dặm chen vào một tay,

Thuyền chuyến phút đổi thay vượng khí,

Xe loan còn rủ rỉ oan thanh.

Ôi thôi!

Đỗ Quyên kêu trót tàn canh,

Máu hờn nhuộm mãi trên cành đào hoa,

Trước sau Vương, Bá những là;

Hồn hương xin chứng tiệc hoa sẵn sàng.

 

5/ Lại thỉnh kẻ đăng đàn bái tướng,

Dựng ngọn cờ báo thưởng hầu quan,

Nghìn cân lực cử đảnh vàng

Thân trường thành vững trăm ngàn dặm khơi,

Trướng hùm lạnh, uổng đời Hãn Mã,

Khói lan tràn nào gã Phàn Long!

Ôi thôi!

Ngựa nhà chiến tướng vắng không,

Hoa hèn cỏ nội mấy vùng buồn thiu,

Anh hùng tướng soái bao nhiêu,

Pháp diên xin chứng ít nhiều phải chăng.

 

6/ Lại thỉnh kẻ ngũ lăng tài tuấn

Phẩm hiền lương bá quận danh thần,

Ba năm quan tiết trong ngần,

Lòng son một tấm trung quân rõ ràng,

Nhà Châu huyện xa làng phụ mẫu

Xóm nước trời theo dấu thần tiên.

Ôi thôi!

Chênh chênh bể hoạn sóng nghiêng,

Mờ mờ hồn bướm ly miền dương quan,

Văn thần xiết kể muôn ngàn

Chốn này xin chứng pháp đàn cho xong.

 

7/ Lại thỉnh kẻ tao ông mặc khách

Lối cữa vàng nhà bạch vào ra,

Rừng văn nhẹ bước Thám hoa,

Ngang cung bút chiến chơi tòa cát vi,

Tan lửa đóm tiếc dày công học

Mòn đĩa nghiên uổng nhọc chí bền.

Ôi thôi!

Lụa hồng bảy thước đề tên,

Đất vàng một cụm lấp nền văn chương,

Văn nhơn biết bấy nhiêu lường

Hồn hoa xin chứng tiếc thương mấy phần.

 

8/ Lại thỉnh kẻ "Xuất trần phi tích"

Thượng sĩ kìa với khách Cao Tăng,

Trai tịnh ngũ giới đạo hằng,

Gái tỳ kheo lại đủ ngần nết tu,

Làng hoa trúc nào câu mật đế

Nhà hổ nô vắng kệ, khổ không.

Ôi thôi!

Kinh song trăng thẳm lạnh lùng,

Nhà thiền leo lắt đèn chong canh dài,

Thiền lưu này hỡi ai ai,

Chơn hồn xin hỡi chứng lai Pháp đàn.

 

9/ Lại thỉnh kẻ Hoàng quan giả khách

Dòng võ y phong cách nhà tiên,

Tu chơn trong động Đào nguyên,

Trước châu lãng uyển khi rèn tánh ta,

Trời nêu tiếng tam hoa chưa toại

Đất chôn hồn tứ đại thêm thương.

Ôi thôi!

Lò đơn lâm quán lạnh sương,

Tiêu đàn gió thảm thổi tàn hạnh hoa,

Bao nhiêu Đạo sĩ nhưng là

Mùi hương u cảm thấu nhà hư vô.

 

10/ Lại thỉnh kẻ giang hồ cơ lữ

Đường Bắc Nam trải thứ hành thương

Lợi quyền muôn dặm toan đương

Ngàn vàng trử lại trong hàng hóa buôn

Thân sương gió thịt chôn bụng cá

Bước gió mây xương rã đường dê.

Ôi thôi!

Vía theo mây Bắc sè sè

Hồn theo ngọn nước xuôi về biển Đông

Thương nhơn sau trước một dòng

Bữa nay xin chứng vào trong tiệc đồng.

 

11/ Lại thỉnh kẻ lướt xông chiến trận

Sức phương cường mình bận áo binh,

Cờ điều phất bóng tương tranh,

Trong chùm mũi bạc đem mình chống đương,

Gan ruột nát theo trường kim cổ

Da thịt rơi đầy chỗ can qua.

Ôi thôi!

Cát vàng văng vẳng tiếng ma,

Mờ mờ xương trắng ai mà thu cho,

Xưa nay mấy kẻ tốt đồ

Đêm nay xin hưởng cam lồ tiệc trai.

 

12/ Lại thỉnh kẻ nghén thai mười tháng

Lót chiếu rơm ngồi mãn ba ngày,

Trước mừng loan phụng hiệp bầy,

Sau thời trông giấc hùng bi cho tường,

Vần cung phụng phút chường hung cát,

Tuồng ngõa chương rơi nát mẹ con.

Ôi thôi!

Cành hoa nở, trận mưa tuôn

Đương khi trăng tỏ gặp luồng mây xâm,

Những người sản nạn qui âm,

Nghe lời triệu thỉnh lai lâm Pháp đàn.

 

13/ Lại thỉnh kẻ bốn phương mọi rợ,

Với những người ú ớ điếc đui,

Chết mình tôi tớ lui thui,

Liều thân hầu hạ bỡi người ghen tuông,

Khinh Tam bảo tội dường cát bãi

Nghịch song thân ác nhẫy cõi người.

Ôi thôi!

Đêm trường thăm thẳm bóng mơi,

Cữa mù thiu thỉu như trời thu đông,

Những người bội nghịch hoang hung

Pháp diên xin chứng vào trong cho tề.

 

14/ Lại thỉnh kẻ cung khuê thuở trước

Gái má đào sắc nước kém đâu,

Bức tranh chi phấn đua nhau,

Áo huân long xạ ganh màu thiên hương,

Hồn vân vũ tan vườn kim cốc

Ruột trăng hoa héo dọc mã khôi.

Ôi thôi!

Phong lưu ngày trước đâu rồi,

Xương khô lạnh lẽo trong chồi cỏ cây,

Những trang xinh tốt xưa nay

Lửa hương xin chứng tiệc chay bỉ bàng.

 

15/ Lại thỉnh kẻ cơ hàn khất cái

Cùng tù nhơn mang phải trọng hình,

Gặp tai nước lửa hại mình,

Hoặc xuông hùm sói tan thành thịt xương,

Khí oán mãi day rường thuốc độc

Hồn kinh vì sóng húc bờ siêu.

Ôi thôi!

Mưa chiều khói lạnh thước kêu,

Lá thu gió thổi dập dìu nha bay,

Những người hoạnh tử xưa nay

Cam lồ rày đã sẵn bày tiệc hương.

 

16/ Lại thỉnh kẻ sáu đường pháp giới

Những cô hồn mười loại đâu đây,

Diên Nhiên sở thống một tay,

Nòi kìa tịch lệ giống nầy trần sa,

Nương cây cỏ bóng ma mường tượng

Ly mỵ và vọng lượng quỷ danh,

Cô hồn phách trệ linh đinh,

Tiên vong với kẻ thân tình gần xa,

Bao nhiêu triệu thỉnh nhưng là

Ai ai xin cũng chứng qua tiệc này...

Thượng lai triệu thỉnh dĩ phân minh,

Duy nguyện lai lâm giám hạ tình,

Tam tước cẩn hành sơ hiến lễ

Hoa đàn tịnh tọa thỉnh kinh thanh.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/04/2013(Xem: 11694)
Một năm, không theo trong Phật giáo, thông thường dân gian có ba ngày rằm chính. Đó là: Rằm tháng giêng, Rằm tháng bảy và Rằm tháng mười.
05/04/2013(Xem: 7216)
Vái lạy đềⵠlà lễ nghi ở thời cổ đại, nhưng cả hai đều có chỗ khác nhau. Căn cứ vào quy định của lễ tục thời cổ đại thì vái chỉ cần cung tay chào chứ không cần phải quỳ. Tuy nhiên cả vái cũng phân biệt ấp trơn (còn gọi là ấp nhượng) và trường ấp tức vái dài.
05/04/2013(Xem: 10837)
Cúng dường Phật hay cúng dường Xá lợi Phật, công đức tạo được ngang bằng như nhau. Vì vậy khi đảnh lễ cúng dường Xá lợi, chúng ta nên thấy rằng mình đang trực tiếp đảnh lễ cúng dường đức Phật và chư thánh giả. Trong Kinh Sư Tử Hống, đức Phật dạy: “Dù là bây giờ / cúng dường Như Lai, . . .
05/04/2013(Xem: 7377)
Trước tiên, chúng ta nên biết tại sao ta lễ lạy. Ta không lễ lạy để được người khác yêu quý. Ta không lễ lạy vì Đức Phật. Những ý niệm như thế hoàn toàn sai lầm. Đức Phật không phải là một thần linh của thế giới này ...
05/04/2013(Xem: 17557)
Trong hai năm qua, chùa Quang Thiện ấn hành một số kinh sách, nhưng lần ấn hành này mang một ý nghĩa đặc biệt của nó. Đáng ra cuốn sách này được ấn hành sớm hơn nhưng chờ in vào mùa Phật Đản. Mùa Phật Đản là mùa vui của những người Phật.
05/04/2013(Xem: 37621)
Ðệ tử chúng đẳng nguyện thập phương thường-trú Tam-Bảo, Bổn-Sư Thích-Ca Mâu-Ni Phật, Tiếp dẫn Ðạo-Sư A-Di-Ðà Phật, từ bi gia-hộ đệ tử... Bồ-đề tâm kiên-cố, tự-giác, giác-tha, giác-hạnh viên-mãn, dữ pháp-giới chúng-sanh, nhứt thời đồng đắc A-nậu-đa-la Tam-miệu Tam Bồ-đề.
05/04/2013(Xem: 11594)
Nay đệ tử chúng con dâng hết lòng thành hướng về Ngôi Tam Bảo, trì tụng kinh chú, xưng tán hồng danh, tu hành công đức, ngưỡng nguyện mười phương Tam Bảo từ bi phóng quang tiếp độ Hương linh: (tên họ, pháp danh, ngày tháng năm mất, tuổi thọ) . . .
04/04/2013(Xem: 13300)
TỔNG HỢP 49 KINH CĂN BẢN CỦA HAI TRUYỀN THỐNG PHẬT GIÁO NAM TÔNG VÀ BẮC TÔNG.
04/04/2013(Xem: 13935)
Sanh sanh thế thế tu hành, nguyện bất thọ nhị căn, bất năng nhị thiệt, bất kiết nhị duyên, bất tuyên nhị giáo. Đệ tử chúng đẳng bất cầu nhị thừa nhân thiên phước báo, đản cầu nhị quả đẳng giác Bồ đề, đắc chứng nhị nghiêm, đáo sanh khổ xứ, độ tận chúng sanh tề thành Phật đạo.
04/04/2013(Xem: 9346)
Chuông trống là một trong các loại pháp khí của Phật giáo. Sở dĩ gọi là Bát-nhã (phiên âm của chữ “prajnaa” (S) có nghĩa là “trí tuệ”) vì công năng của chúng là để thức tỉnh lòng người, có khả năng đánh động tâm linh của người nghe. Chuông Trống Bát-nhã là danh từ chung để chỉ cho đại hồng chung (chuông rất lớn) và trống lớn, . . .