Nhớ lại năm nào cũng độ này,
Tôn sư quảy dép trở về Tây.
Rồi từ đó:
Ba nghìn thế giới mờ vang bóng
Tám vạn trần lao hóa khói mây.
Như thế, vì Người đã:
Phật quốc hóa sanh nên ở đó;
Nhưng hôm nay:
Ta bà ứng cúng nguyện về đây,
Giờ này nhớ lại ngày quy khứ,
Đốt nén hương lòng hiến cúng Thầy.
.Thế là đại hạn đến rồi !
- Giường hạc canh thâu (1) phút mộng tàn,
Nghìn thu vĩnh biệt nẻo nhơn gian !
.Thật vậy!
- Hóa thân Báo xả siêu sinh tử,
Chân tánh quang thu nhập Niết bàn.
.Tuy nhiên
- Chết chẳng sợ sa đường địa ngục
Sống không ham đến ngõ Thiên đàng.
Thế thì Người đi đâu ?
- Cân bình nửa gánh về quê Phật,
Để lại trần gian ngọn Pháp tràng !
Niết bàn một thuở ra đi,
Cân bình nửa gánh, Tây qui nhẹ nhàng
Rừng thiền vắng bóng hạc vàng,
Biển trần vượt khỏi muôn ngàn phong ba.
Người đi dấu vết chưa nhòa,
Bát y truyền lại sương pha lạnh lùng,
Tam sanh hẹn kiếp tao phùng,
Tôn phong Tổ ấn gửi cùng non sông.
Từ thuở năm vị Tỳ Kheo nơi vườn Nai đắc pháp, Tăng già Đạo Phật nơi trần thế ứng thân. Phật thuyết “Thiện Lai Tỳ Kheo” bậc cụ duyên đại đức liền thọ tâm giới đủ tướng Tỳ Kheo, còn trần thế chúng sanh tùy theo nghiệp cảnh nên ứng trí, lượng tâm nên có chổ không đồng.
Trong các lễ cúng thí Cô hồn, Trai đàn Chẩn tế được tổ chức quy mô nhất. Nó bao hàm cả hai khía cạnh văn chương và triết lý, gần như tất cả tinh hoa của tư tưởng và văn học Phật Giáo Đại thừa Mật Tông được gói trọn vào đây.
Từ xưa đến nay, Nghi lễ Phật giáo đã hội nhập, luôn gắn liền với nền văn hóa dân tộc Việt Nam một cách hài hòa như nước với sữa. Trải dài .... ! xuyên suốt qua các thời kỳ lịch sử thăng trầm thịnh suy của đất nước.
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.