Phần 07

03/05/201316:09(Xem: 4898)
Phần 07


CÁC BẬC ÐẠO SƯ CỦA ÐẠI THỦ ẤN
Những bài đạo ca và lịch sử hành trạng của
tám mươi tư vị Thánh Tăng Phật Giáo
Masters of mahamudra Of the Eighty-Four Buddhist Siddhas

Nguyên tác : KEITH DOWMAN
Minh họa :
Hugh B.Downs
Chuyển ngữ: Nguyên Thạnh Lê Trung Hưng

---o0o---

PHẦN 7

ÐẠI SƯ THỨ 31

DENGIPA
(Nô lệ chốn lầu xanh)

Niềm hạnh phúc vĩ đại
Khoẻ như ngựa,voi;sâu như đại dương
Chân lý như con khỉ,như trẻ thơ,
như chữ viết trên dòng nước
Sự bất khả phân như dòng sông,
như mặt trời,như y dược
Sự thành tựu như búi tóc,
như con mắt,như bánh xe.

Dengipa vốn là giáo sĩ Bà-la-môn của triều đình Pataliputra.Do nghiệp duyên đời trước,Ðức vua Indrapala và Dengipa quyết định cùng nhau đi tu.Họ tìm đến chân sư Luipa và được sư truyền cho tâm pháp.Theo truyền thống họ phải có một vật gì đó để cúng dường cho sư Luipa,nhưng họ chẳng mang theo gì,và cuối cùng họ đi tới quyết định cúng dường bản thân.Sư Luipa dẫn họ đến Orissa,kế đó đi bảy ngày nữa thì đến Japantipur.Ðến một lầu xanh,sư Luipa hỏi người gác cửa:

-Chủ nhân của người có cần mua nô lệ không?

Tức thì,một giọng nói từ trong vang ra:

-Giá bao nhiêu?

-Một trăm lạng vàng.

Cuộc ngã giá đã xong,nhưng với hai đều kiện:Một là người bà-la-môn phải được ngủ một mình,hai là sau khi làm đủ công lao động,người bà-la-môn phải được trả tự do.Sư Luipa để người bà-la-môn ở lại. 

Kẻ nô lệ người bà-la-môn kia luôn luôn làm hài lòng nữ chủ nhân và được mọi người quí mến.Một ngày nọ sau khi ông ta làm xong công việc,người chủ quên sai người mang thức ăn đến,ông bèn đi ra vườn nơi ông thường nghỉ ngơi sau khi làm việc.Người chủ chợt nhớ ra,vội sai các người làm khác đem thức ăn đến cho ông và họ vô cùng ngạc nhiên khi thấy mười lăm thiếu nữ đẹp đang phục vụ ông và thân ông phát ánh hào quang chói lọi. 

Nữ chủ nhân được báo tin chuyện lạ,bà lấy làm áy náy,bèn đến nói rằng:

-Tôi thật là càn quấy vì đã đối xử với ngài như một kẻ nô lệ suốt 12 năm nay.Quả thật tôi có mắt như mù,cầu xin ngài từ bi tha thứ và cho phép tôi được hầuhạ ngài như bậc thầy.

Dengipa không chấp nhận lời thỉnh cầu này nhưng ngài truyền pháp cho bà ta và nhân dân thành Japantipur,rồi vân du nơi khác.^



ÐẠI SƯ THỨ 32
BHANDEPA
(Vị thần ghen tị)

Không quyết luyến,ấy là tình thương cao cả

Từ bi là nhận ra bản chất của luân hồi

Vui thông cảm là niềm vui không bờ bến.

Xả bỏ hoàn toàn là vị giải thoát thanh cao.

Bdandepa là một vị thần ngụ cư ở trên đám mây thuộc vùng trời xứ Sravasti.Một ngày nọ,ngài thấy xuất hiện một dáng người mình mặc áo cà-sa,một tay mang bình bát còn tay kia cầm tích trượng,bay lơ lửng ngang qua,và toàn thân bao bọc bởi một luồng hào quang rực rở.Bhandepa lấy làm lạ,hỏi vị thiên chủ các cõi trời:

-Vị thần nào vừa mới bay thoáng qua vậy,thưa ngài?

-Ðấy là một bậc A-la-hán đã dứt trừ các lậu nghiệp.

Bhandepa từ lâu khao khát được tu hành thành tựu như thế nên ngài quyết định hạ giới để tìm chân sư.Ngài tìm thấy sư Krsnacarya và được sư truyền cho phép thiền định Mạn-đà-la Guhyasamaja và Tứ vô lượng Tâm để bảo vệ thân mạng.

Khi vi thiên chủ các cõi trời thấy Bhandepa quay lại cõi trời liền ân cần hỏi thăm về công phu tu tập của ngài.Bhandepa nói bài kệ như sau:

Ta đạt đến cảnh giới

Cảnh ấy không thực thể

Thiền định không gián đoạn

Từ bi làm phương tiện

Cứu cánh làm hư không

Bốn tâm hoà làm một

Tham dục không chỗ trụ

Bậc chân sư cao quí

Kẻ trí nên tôn thờ.

Bhandepa hoằng dương chánh pháp được bốn trăm năm,độ vô số người dân ở sáu thành phố lớn của Aryavarta là Sravasti, Rajagrha, Vaisali, Varanasi,Pataliputra và Kanyakubja.^

ÐẠI SƯ THỨ 33
TANTEPA
(Kẻ đánh bạc)

Tất cả ý niệm

Tất cả những phản ánh của tinh thần

Ðã lụi tàn rồi tan vào hư vô

Và mỗi kinh nghiệm thoáng qua của thế giới hiện tượng

Cũng biến mất dần trong sự tương tục

Sự tương tục của vắng lặng.

Tantepa là một con người đam mê cờ bạc,ông đánh bạc cả ngày lẫn đêm và thua trọn những gì ông có.Dù vậy,để có tiền chơi trò sát phạt ấy,ông vay mượn khắp nơi.Ðến kỳ hạn trả nợ,Tantepa không đủ khả năng chi trả,các chủ nợ xúm lại đánh ông thừa chết.Cuối cùng,ông đành phải ra khu mộ địa để ẩn thân.Tại nơi này,Tantepa gặp một nhà sư Du-già,Sư hỏi thăm hoàn cảnh của Tantepa.

-Thưa ngài! Tôi vốn là một con bạc,bị thua đến sạt nghiệp.Vì không có tiền trả nợ,nên họ đánh đập tôi gần chết.

-Vậy sao không tu tập thiền định ?

-Cờ bạc là nghiệp của tôi.Nếu như có pháp nào tu nhưng không phải từ bỏ cờ bạc thì tôi thực hành ngay.

-Ðiều ấy không khó,miễn là ngươi siêng năng tu tập.

Sư truyền pháp và khai tâm cho Tantepa.Sư dạy:

-Ngươihãy quán ba cõi Dục giới,Sắc giới và Vô giới đều rỗng không như cái túi không tiền của ngươi vậy.Lại quán bản tâm của ngươi cũng rỗng không như ba cõi ấy,lâu ngày ắt thành tựu.

Tantepa vâng lời Sư tu tập 20 năm thì tỏ ngộ và đắc thần Ðại Thủ Ấn.^

ÐẠI SƯ THỨ 34
KUKKURIPA
(Người yêu chó)

Thờ phụng,cúng dường bằng nghi thức

Bên ngoài loè loẹt có ích chi

Nỗ lực,tinh tấn là hiện diện

Thương thay chư Phật lại vắng xa

Sự chứng đắc nằm trong lời chú nguyện

Của một Chân sư.

Kukkuripa vốn là người Bà-la-môn và rất tin tưởng vào Huyền thuật (Tantra).Ngài cho rằng Huyền thuật có thể giải quyết những vấn đề hiện hữu,do đó ngài chọn con đường xuất gia,sống như một nhà sư Du-già.

Ngài vân du đây đó,trên đường ngài gặp một con chó cái bị đói.Nó quấn quýt bên chân ngài khiến ngài động lòng từ bi mang nó theo khắp chốn.Ngày ngày ngài để nó lại trong một hang động rồi đi khất thực.Sau 12 năm tu tập,Kukkuripa đắc thần thông. Chư thiên ở ba mươi ba tầng trời Dục lạc mời ngài dự tiệc,Kukkuripa nhận lời.Ngài được chư thiên đãi đằng vô số món ngon vật lạ.

Trong khi ấy con chó cái ở trong hang động tự tìm lấy thức ăn còn sót lại.Kukkuripa đang ngon miệng,bỗng nhớ đến con chó,ngài bảo với chư thiên rằng ngài phải trở về để chăm sóc nó.

-Con chó ấy đang ở trong hang .Ngài chớ vội về vì tiệc vẫn chưa tàn.Vả lại chúng ta đang vui vẻ với nhau.

Mặc cho chư Thiên nài nỉ,Kukkuripa vội vã quay về.Con chó cái mừng rỡ khi gặp lại sư.Ngài vỗ đầu âu yếm nó,lập tức con chó cái ấy biến thành một nữ Dakini và lên tiếng nói với ngài:

Lành thay cho ngươi

Vượt qua cám dỗ

Ðắc đại thần thông

Nay ngươi phải hiểu

Pháp thuật chư thiên

Là trò huyền ảo

Bởi vì chính họ

Ngã chấp còn vương.

Lạc thú như sương

Tan theo nắng sớm

Nay ta truyền lại

Chân nghĩa nhiệm mầu.

Ðoạn Thiên nữ Dakini khai thị và truyền bí pháp cho Sư.^

ÐẠI SƯ THỨ 35
KUCIPA
(Người bị bướu cổ)

Cái tuyệt đối bẩm sinh mang nhiều đau khổ

Nhà Du-già bẳn tính phản ứng dữ dội như tia nhìn của một con voi

Nhưng khi xả bỏ,ngài đi vào trạng thái xuất thần

Không ràng buộc,thoát ra ngoài tham dục

Trong ánh sáng lời dạy của một chân sư

Ta đã đánh mất cái vô cùng của phủ định và xác định

Nhưng cái thực thể khó nắm bắt này

Lại trở thành cái vô cùng tận

Nhận ra cái vô cùng tận này

Ta hiểu ra chân lý.

Kucipa,một nông dân ở vùng Kahari,rất đau khỏ vì cục bướu nơi cổ ngày một lớn. Cảm thấy xấu hổ vì tật bịnh của mình,Kucipa thường tránh xa chỗ đô hội mà tìm nơi hẻo lánh để ẩn cư.Một ngày nọ,khi Ðại sư Nagarjuna đi ngang qua,ngay khi vừa nhìn thấy ngài,Kucipa đã có lòng mến mộ bèn chắp tay đảnh lễ và thưa:

-Cuối cùng rồi thầy cũng đến.Con xưa nay đau khổ vì nghiệp cũ.Cúi xin thầy từ bi tế độ.

Sư Nagarjuna nhận thấy con người bệnh tật kia có thể tu tập phép thiền định của ngài do có duyên đời trước,nên ngài hiển lộ Mạn-đà-la của Guhyasamaja và đưa Kucipa vào Ðàn pháp.Ðoạn Sư dạy:

-Nay,ngươi hãy lấy cái bướu nơi cổ của ngươi làm pháp quán tưởng.Hãy tưởng tượng cái bướu ấy mỗi lúc một lớn hơn.

Kucipa thực hành thiền định y theo lời chỉ bảo của sư,quán cái bướu mỗi lúc mỗi lớn trước khi sự khổ đau kịp đến.Khi Nagarjuna trở lại,Kucipa bảo rằng phương pháp trị liệu có hiệu quả.Sư nghe thế dạy rằng:

-Lần này,ngươi hãy quán tưởng cả thế giới này hiển hiện trong khối u ấy.

Kucipa thiền định liên tục và cục bướu tự nhiên nhỏ lại,teo dần và biến mất.

^

---o0o---

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/01/2012(Xem: 7512)
Lúc bấy giờ Ma-hê-thủ-la Thiên ở nơi thiên thượng cùng các tiên nữ vui vẻ dạo chơi, tấu các âm nhạc. Thoạt nhiên nơi trong búi tóc hóa ra một thiên nữ, dung nhan đoan trang...
27/12/2011(Xem: 5646)
Lúc bấy giờ Ma-hê-thủ-la Thiên ở nơi thiên thượng cùng các tiên nữ vui vẻ dạo chơi, tấu các âm nhạc. Thoạt nhiên nơi trong búi tóc hóa ra một thiên nữ, dung nhan đoan trang, kỹ nghệ đệ nhất, các chúng trong chư Thiên không ai hơn được, mà nói thần chú rằng: Nẵng mồ Uất nhĩ sái ma tỳ dược thi khư địa tì dã Bát ra bát để dã thức già la giả tăng lâm tăng lâm Đát nễ dã tha Thấp phạ nặc để kiêm bạt ra ma nặc lý nễ Hồng Phấn tra.
18/12/2011(Xem: 10415)
Phật quả đòi hỏi những thành tựu phi thường về thân và tâm. Cho nên, việc truyền những phẩm đức siêu việt này vào trong pho tượng trở nên nổi bật trong những buổi lễ quán đảnh.
17/12/2011(Xem: 11484)
Nẳng mồ tát phạ đát tha nghiệt đá nẫm Nẵng mồ nẵng mạc tát phạ một đà mạo địa tát đát-phạ tỳ dược Một đà đạt mạ tăng chi tỳ dược, đát nhĩ dã tha...
29/10/2011(Xem: 11024)
Lúc bấy giờ đức Thích-ca Mâu-ni ở cung trời Tịnh Cư dạy ngài Văn-thù-sư-lợi đại Bồ-tát và tứ chúng, bát bộ Du không đại thiên, Cửu chấp thất diệu, mười hai cung thần, hai mươi tám vì tinh tú, nhật nguyệt: “Thời quá khứ ta ở chỗ Ta-la Thọ Vương Phật, thọ Pháp Đại oai đức Kim luân, Phật Đảnh Xí Thạnh Quang Như Lai Tiêu trừ Nhất thiết tai nạn đà-ra-ni. Đối với đời vị lai, nếu có cõi nước nào, nhật, nguyệt, ngũ tinh, La Hầu, Kế Đô, sao chổi, sao phướng, các yêu quái, ác tinh chiếu đến bổn mạng cùng quyến thuộc cung thần, hw các vì tinh tú chiếu đến ngôi quốc chủ ở trong nước, trong nhà, nơi thôn làng, lúc bị bức ép, tiến vào làm các tai nạn, nên ở chỗ thanh tịnh an trí đạo tràng chí tâm thọ đà-ra-ni 108 biến hoặc 1.080 biến hoặc một ngày, hai ngày cho đến bảy ngày.
25/10/2011(Xem: 6064)
Sự thật là chúng ta đều rất lười biếng và cần có những lý do hợp lý để khuyến khích mình hành trì Pháp. Nếu không, chúng ta sẽ không có động cơ nào để thực hành bất cứ pháp tu nào.
02/10/2011(Xem: 6482)
Cuộc đời này tựa như giấc mơ và ảo ảnh Đối với những ai không nhận thức được điều này, hãy phát tâm bi mẫn với họ.
02/10/2011(Xem: 6214)
Khi Đức Dalai Lama học môn tranh luận, Ngài thường xuyên tranh luận với một nhà tranh luận (tsenshab) được chỉ định, và hai vị sẽ tranh luận riêng với nhau.
02/10/2011(Xem: 9307)
Bạn thực hành các tư tưởng tích cực thật nhiều lần, và khi bạn có thể dần dần loại bỏ các tư tưởng tiêu cực thì điều này sẽ tạo ra các thực chứng.
29/09/2011(Xem: 6987)
Tất nhiên không ai trong chúng ta muốn khổ, điều quan trọng nhất là chúng ta nhận ra điều gì tạo ra khổ, tìm ra nguyên nhân tạo khổ và cố gắng loại trừ những nhân tố này.