Chân Lý

27/11/201821:31(Xem: 5252)
Chân Lý

monk_painting1
Chân Lý

 

"Chân Lý" nghĩa là sự thật, cũng gọi là "Đế" như trong "Tứ Diệu Đế" của Đạo Phật.

 

Có hai loại chân lý: Tương đối và Tuyệt đối:

 

1) Chân lý Tương đối cũng gọi là Tục Đế (sự thật trần tục)

 

Chân lý tương đối là những sự thật nhị nguyên, tức là còn ở trong vòng Tốt Xấu, Phải Trái, Đúng Sai, vv...do đó chúng chỉ có giá trị tương đối. Thí dụ vật nầy tôi cho là tốt nhưng người khác có thể xem nó là xấu, thậm chí rất tệ. Một cá nhân có thể là anh hùng của một dân tộc, nhưng người nước khác có thể xem ông ta là một tên tội phạm đáng ghê tởm. Tóm lại chân lý loại nẩy có giá trị hay không tùy thuộc nhiều yếu tố như không gian, thời gian, tâm lý, vv...

 

Nhưng trong thực tế cõi đời nầy hoạt động theo những chân lý tương đối, nếu ai không tuân theo thì không thể sống (hòa hợp) được, trừ khi họ tự tách mình ra bên lề xã hội như những nhà tu kín.. Do đó thói quen sống theo tương đối là một trở ngại lớn cho người tu hành muốn hiểu và đạt được những gì tuyệt đối, ngoài vòng trần tục. Bởi vậỵ Tổ Bách Trượng khuyên người tu thường quán Lý Bất Nhị (không hai) để sớm được giác ngộ.

 

2) Chân lý Tuyệt đối tức là Sự Thật ở ngoài đối đãi (nhị nguyên), cũng gọi là Thực tế.

 

Chỉ có những ngưới thật sự đắc đạo mới biết chân lý tuyệt đối là gì nhưng không thể diễn tả cho ai biết được, bởi vì cái tuyệt đối nấy nằm ngoài chữ nghĩa và mọi phương tiện diễn đạt. Như vậy thì làm sao Phật và các đạo sư khác giảng đạo cho chúng sanh? Họ chỉ có thể gợi ý hay dẫn dắt mà thôi! Cho nên các Thiền sư nói: "Mở miệng đã sai, nghĩ suy thêm lạc lối," Bất cứ kinh sách hay giáo pháp nào thật ra chỉ là những ngón tay chỉ trăng, chưa phải Măt Trăng, Nếu chúng ta bám níu vào lời dạy hay chữ nghĩa thì thật là lầm to.

 

Suy ra, nếu ai tự xưng họ là chân lý, hay giáo pháp của họ là chân lý - thì bạn nên nghĩ là họ chỉ nói xạo thôi! Đức Phật cuối cùng đã kết luận: "Trong 49 năm giảng đạo, ta chưa từng nói một lời!".

 

Thích Phước Thiệt
Nhu Liệu Tra Cứu Phật Học offline

https://quangduc.com/a53293/nhu-lieu-tra-cuu-phat-hoc-offline

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/04/2013(Xem: 9599)
Mọi người luôn tìm cầu cái toàn thiện an vui và hòa hợp, bởi vì cuộc sống chúng ta thiếu sự trọn vẹn như vậy. Thỉnh thoảng, ai cũng có những nỗi ưu phiền, bực tức, bất an và đau khổ; Khi đau khổ vì phiền muộn, chúng ta khó có thể kiềm chế chính mình và thường gây bất an cho người khác. Tần sóng buồn phiền này bao quanh môi trường người đang đau khổ, đến nổi bất cứ ai đến tiếp xúc với anh ta đều trở nên ưu tư và tức giận. Đây chắc chắn không phải là lối sống lành mạnh.
22/04/2013(Xem: 6143)
Nếu có dịp tiếp xúc với văn hoá Chăm thì bất cứ góc độ nào, ta điều bắt gặp được nét nghệ thuật truyền thống đặc sắc của vũ đạo. Có thể nó, nghệ thuật truyền thống được thể hiện một cách đầy đủ nhưng tình cảm cũng như quan niệm thẩm mỹ của cộng đồng vốn chịu nhiều chi phối của nền văn hoá Ấn Độ.
22/04/2013(Xem: 6294)
Thiền sư Pháp Loa dạy: "Mọi người nếu hướng vào Đệ nhất nghĩa mà nói thì suy nghĩ là sai, mở miệng là lầm. Vậy thì làm sao sinh Đế, làm sao sinh Quán? Nay thử căn cứ vào đầu Đệ nhị mà nói thì cũng chẳng được sao?" Nói về pháp dạy người, thật sự đối với cá Thiền sư, xưa nay các ngài không có bất cứ một pháp nào, khả dĩ làm tiêu chuẩn để trao cho mọi người cả.
22/04/2013(Xem: 7148)
Có thực sự tôi đang hành thìền đúng không? Khi nào thì tôi có thể đạt được tiến bộ? Hay sẽ không bao giờ tôi đạt đến trình độ như Thầy Tâm Linh của tôi? Tâm chúng ta sẽ không bao giờ an lạc khi bị giằng co giữa hy vọng và ngờ vực, Theo như tâm tình chúng ta, có ngày chúng ta tu tập rất tinh tấn và ngày kế, lại buông xuôi tất cả. Chúng ta bám víu vào những kinh nghiệm dễ duôi khiến chúng ta rơi vào tâm trạng ổn định, nên muốn bỏ hành thiền khi để buông xuôi theo những dòng chảy của tư tưởng. Đó không phải là con đường đúng để thực hành.
22/04/2013(Xem: 6413)
Sau khi chúng ta được các ngài hướng dẫn chỉ bày, và đánh thức mọi trói buộc đã được thể hiện trong cuộc sống của mỗi chúng ta; qua đó vọng tâm phân biệt chấp trước, nó làm chủ tạo ra mọi cái nhìn sai lạc cho mọi hành động, theo đó nghiệp nhân được hình thành, và hiện hữu qua cái gọi là quá khứ, hiện tại, vị lai trong ba cõi sáu đường.
22/04/2013(Xem: 6491)
Vâng ! Đây là sự thật chứ không phải chuyện đùa, bởi lâu nay ai cũng nghĩ rằng hễ Thiền thì không có Tịnh, và Thiền tông lúc nào cũng không chấp nhận sự hiện diện của Phật A Di Đà trong tâm thức hành giả. Ở đây chúng tôi không dám luận bàn về tôn chỉ của hai phái, chỉ cung cấp một vài cứ liệu minh chứng cho sự hiện diện đó trong thực tế lịch sử.
22/04/2013(Xem: 6203)
Nhân cách thông thường được hình thành ngang qua sự hun đúc của các nền giáo dục, đạo đức, nghệ thuật v.v... nhưng điều đó chưa hẳn là hình thành một nhân cách trọn vẹn. Trong dòng chảy cuộc sống, có một số người vì bị mê hoặc bởi các dục vọng, như danh lợi, quyền thế v.v... mà họ đành phải núp mình trong các nền giáo dục, nghệ thuật....
22/04/2013(Xem: 6710)
Trong tiến trình phát triển của Phật giáo Việt Nam, điều mọi người thừa nhận và khẳng định đó là tính chất dân tộc của Phật giáo. Từ ngay trong bản thân Phật giáo, tính tùy thuận đã có. Tùy vùng đất, tùy địa phương, tùy dân tộc mà có sự biến đổi. Tính mềm dẻo, dễ dàng dung hợp với mọi hoàn cảnh đã là một trong những yếu tố nội sinh góp phần làm cho Phật giáo Việt Nam có được những đặc điểm riêng.
22/04/2013(Xem: 8163)
Nếu bạn hảo ngọt và muốn sống dễ dãi thì xin đừng đọc cuốn sách này. Nó chỉ dành cho những người cương quyết mưu cầu giác ngộ, mưu cầu satori. Điều ấy có thể xảy đến với bạn. Trong một nháy mắt nó mở ra. Bạn là một người hoàn toàn mới. Bạn nhìn sự vật không giống như trước. Cái năng lực mới mẽ này đến bằng chứng ngộ chứ không bằng lý luận. Bất cứ bạn làm gì hay ở đâu đều chẳng có gì khác biệt. Nó không tạo ra lý. Nó tạo ra bạn.
22/04/2013(Xem: 6866)
Trong môn họa truyền thống của Trung Quốc (thường được gọi là Quốc Họa) ta thường bắt gặp những chủ đề ước lệ quen thuộc được thể hiện với màu sắc đậm nhạt thích mắt, thậm chí những màu tươi vui sặc sỡ. Các chủ đề này lặp đi lặp lại đây đó đến mức sáo mòn, đại loại như hoa (đào, mai, lan, cúc, sen, thủy tiên, mẫu đơn, tử đằng, quỳnh) ...