Nghe Pháp Diễn Thơ

17/08/201820:12(Xem: 7400)
Nghe Pháp Diễn Thơ
ducphat_tranhve 1

NGHE PHÁP DIỄN THƠ (1)

Thiên nhân hỏi:
- Thanh kiếm nào sắc bén nhất? 
Đức Phật trả lời: 
- Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất!

Phừng phừng lửa giận nóng thiêu
Lời buông tiếng thốt bao điều ác hung
Như gươm sắc bén vô cùng
Đâm thâm chém hiểm chập chùng khổ đau!


Thiên nhân hỏi:
- Chất độc nào tàn hại nhất? 
Đức Phật trả lời: 
- Dục vọng là chất độc tàn hại nhất!

Muốn rồi, muốn nữa, muốn thêm
Ham đầy, ham tiếp, ham quên đủ rồi
Độc tuôn ùng ục tâm người
Từng giây tàn phá cuối đời rỗng không!


Thiên nhân hỏi
- Ngọn lửa nào dữ dội nhất? 
Đức Phật trả lời: 
- Đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất!

Thích vui thái quá miệt mài
Thân tâm giốc trút đường dài nghiêng chao
Biết lò lửa đỏ vẫn lao
Tự thiêu không biết cớ sao tro tàn?!


Thiên nhân hỏi:
- Bóng đêm nào đen tối nhất?
Đức Phật trả lời: 
- Vô minh là bóng đêm đen tối nhất.

Hận thù, tham ái liên miên
Từ không hiểu biết, ngày đêm ngục tù
Bản chất thực tại tối mù
Loay hoay mò mẫm dại ngu cả đời!


 
NGHE PHÁP DIỄN THƠ (2)
 
 Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người lợi lạc nhiều nhất?
Đức Phật trả lời:
- Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.
 
Yêu thương trải rộng vô bờ
Sớt san, trao gửi, chia cho nụ cười
Niềm vui lan tỏa dòng đời
Thong dong nhẹ bước, thảnh thơi đi-về.
 
Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người chịu thiệt thòi nhất?
Đức Phật trả lời:
- Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn.
 
Chỉ mình thủ lợi liên miên
Lợi danh đánh bóng, kim tiền bôi trơn
Sướng gì thọ hưởng vô ơn
Biết chăng nhân quả thất tồn trả vay?
 
 
Vị thiên nhân lại hỏi:
- Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?
Đức Phật trả lời:
- Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được.
 
 
Phong ba tung thổi tứ bề
Nhún mình, lui bước có hề hấn chi
Bồ hòn ngọt hết đắng cay
Bình an vô sự bóng cây đỉnh đồi.
 
 
Vị thiên nhân lại hỏi:
- Vũ khí nào lợi hại nhất?
Đức Phật trả lời:
- Trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.
 
Vào ra va chạm thế đời
Trầm thăng lặn hụp cuộc chơi hiểm tà
Chằng cần gươm báu, cà sa…
Bừng lên trí tuệ sáng lòa an vui.
 
 
Tâm Không Vĩnh Hữu
 
Liên hệ:
VĨNH HỮU
69 NGUYỄN THÁI HỌC - TP. NHA TRANG -  ĐT: 0902010763
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/04/2012(Xem: 18583)
Ban cho với lòng vị tha có ý nghĩa rèn luyện từ chiều sâu của trái tim trong một thái độ rộng lượng chẳng hạn mà chúng ta không tìm cầu bất cứ một phần thưởng hay kết quả nào cho chính mình. Hãy nghĩ về hành vi từ thiện và tất cả những lợi ích của nó như chỉ hướng đến lợi ích của người khác. Mặc dù từ thiện có thể được tiến hành bởi những ai tìm kiếm lợi ích cho chính họ, chẳng hạn như ai đấy hiến tặng từ thiện nhằm để trở nên nổi tiếng, bố thí vị tha hoàn toàn không liên hệ đến lòng vị kỷ.
18/04/2012(Xem: 7671)
Giống như năm yếu tố của môi trường vật chất - không, đất, nước, lửa, và gió - là vô giới hạn, vì thế chúng sinh mà con người vị tha tìm cầu để hướng dẫn ra khỏi khổ đau tới thể trạng giác ngộ là vô giới hạn trong con số. Sức mạnh trái tim của Bồ tát là như thế, các ngài cam kết với nhiệm vụ này trong việc hổ trợ tất cả chúng sinh - mà không có bất cứ giới hạn nào của thân hay thù, quốc gia hay chủng tộc - từ mỗi một loại khổ đau.
18/04/2012(Xem: 6775)
Một khi đã phát sinh thái độ vị tha đặc biệt là tự chúng ta phải mang đến lợi ích cho tất cả chúng sinh bằng việc giải thoát họ khỏi khổ đau và nổi kết họ với hạnh phúc, chúng ta phải lượng định chúng ta có khả năng để hoàn thành điều này hay không trong tình trạng hiện tại. Hầu hết chúng ta thường sẽ quyết định rằng chúng ta không có. Thế thì tiến hành như thế nào?
14/04/2012(Xem: 7143)
Cùng với từ ái, bi mẫn là khuôn mặt của lòng vị tha. Đấy là một cảm giác từ chiều sâu của trái tim mà chúng ta không chịu đựng nổi khổ đau của người khác mà không hành động để giải thoát. Khi bi mẫn được lớn mạnh hơn, ý chí của chúng ta cũng lớn lên tương ứng để chính mình cố gắng vì ợi ích của tất cả chúng sinh, ngay cả nếu ta phải làm việc ấy đơn độc.
13/04/2012(Xem: 23494)
Hiện tại chúng ta niệm Phật là niệm tự tâm. Vì tự nơi mỗi chúng sanh ai cũng có Phật nhân, mà, khi đã có Phật nhân thì liền có Phật quả - là thành Phật...
12/04/2012(Xem: 5492)
Về nhà chỉ có một lối, nhưng phương tiện thì có nhiều ngã. Đức Phật dạy có nhiều pháp môn tu, nhưng chuyên tu một pháp nào cũng đều được liễu ngộ cả.
12/04/2012(Xem: 7838)
Phật Pháp Cao Siêu Khó Nghĩ Bàn Là Người Học Đạo Lắm Gian Nan Siêng Tu Tịnh độ Đúng Chân Lý Quyết Được Vãng Sanh Đến Lạc Bang. Ánh hào quang của Đấng Điều Ngự Thích Ca Mâu Ni tỏa ra vô vàng tia sáng chiếu khắp vũ trụ nhân sinh. Lúc ấy đã biểu hiện được lòng từ bi bao la của Đức Phật, xoa dịu bao vết đau thương của tất cả chúng sanh và ban nguồn an vui bất tận cho muôn loài. Giáo lý của Đức Thế Tôn quả là cao siêu tuyệt diệu, có đủ năng lực đưa người từ bến mê sang bờ giác, từ sanh tử đến quả vị Niết bàn an vui tự tại, nếu ai thực hiện tu theo giáo pháp của Ngài đã thuyết.
07/04/2012(Xem: 7045)
Lời Khai Thị Của Ấn Quang Đại Sư Bất luận là người tu tại gia hay xuất gia, cần phải trên kính dưới hòa, nhẫn nhục điều người khác khó nhẫn được, làm những việc mà người khác khó làm được, thay người làm những việc cực nhọc, thành tựu việc tốt cho người. Khi tĩnh tọa thường nghĩ đến điều lỗi của mình. Lúc nhàn đàm đừng bàn đến điều sai trái của người. Lúc đi, đứng, nằm, ngồi, ăn mặc, từ sáng đến tối, từ tối đến sáng, chỉ niệm Phật hiệu không để gián đoạn: hoặc niệm ra tiếng, hoặc niệm thầm. Ngoài việc niệm Phật, đừng dấy khởi một niệm nào khác. Nếu khởi vọng niệm, phải tức thời bỏ ngay. Thường có lòng hổ thẹn và tâm sám hối. Nếu đã tu trì, phải tự hiểu là công phu của ta hãy còn nông cạn, chẳng nên tự kiêu căng, khoa trương. Chỉ nên chăm sóc việc nhà mình, đừng nên dính vào việc nhà người. Chỉ nên nhìn đến những hình dạng tốt đẹp, đừng để mắt tới những hình dạng xấu xa bại hoại. Hãy coi mọi người đều là Bồ Tát, mà ta chỉ là kẻ phàm phu. Nếu quả có thể tu hành được như những đ
06/04/2012(Xem: 9919)
Chúng ta phải biết rằng: Nếu người học đạo mà chưa hiểu thấu rõ cái nguồn cội của tự tâm và vạn pháp thì không thể nào rời Phật ra được.
06/04/2012(Xem: 5537)
Người niệm Phật mà được sự hộ niệm của chư Phật, nhiếp trì nguyện lực của Phật A Di Đà thì lúc mạng chung vào thẳng ngôi bất thoái, tự giác tiến tu thẳng đến thành Phật. Kinh A Di Đà nói: “Những chúng sinh sinh lên nước ta đều là bất thoái chuyển, trong số đó có rất nhiều người một đời được bổ xứ làm Phật, số ấy rất nhiều, không thể tính đếm hết được”. Suy xét câu một đời được bổ xứ thành Phật, tức là thân sau chót, như vậy há không phải một đời tức được thành Phật sao?