Nàng Persephone lại trở về, vườn xuân xanh biếc cây lá, muôn hoa khoe sắc hương, cỏ xanh một màu mướt mát. Cái vòng quay sanh – diệt vừa trọn một vòng. Nàng Persephone trở về đem lại sự hồi sinh sau mùa đông ảm đạm. Vô số nụ hoa nhỏ trên thảm cỏ, những nụ hoa pansee cho đến những loài hoa dại khác mà ta không biết tên, trên cành vô số hoa đào, hoa anh đào…Cánh hoa lả tả bay trong gió khiến ta ngỡ cảnh thiên thai.
Chiều làm về, trút bỏ giày đi chân trần trên thảm cỏ, ta cảm nhận cả một sự bình yên chi lạ. Bàn chân trần bó rọ trong những đôi giày, dù giày lao động hay giày thời trang hàng hiệu cũng không sao hạnh phúc bằng chân trần trên cỏ xanh. Bàn chân trần tiếp xúc với đất mẹ mà nghe nhẹ nhõm thư thái trong tâm hồn.
Vườn ta muôn hoa khoe hương sắc, mùa xuân rực rỡ với thủy tiên, tulip, hoa đào, mẫu đơn…ấy là những loại hoa mà loài người yêu thích và xem trọng. Riêng vườn ta thì chẳng có quý tiện hay trọng khinh, hoa trồng hay hoa dại cũng như nhau. Cánh hoa đào hòa mình cùng hoa cỏ dại trên mặt đất. Hoa cỏ bồ công anh cũng không khác gì tulip. Ta không cố làm thế, đơn giản tự nhiên là thế, vì ta yêu hoa cỏ vô cùng.
Những pho tượng Phật nho nhỏ an nhiên dưới cội cây, giữa hồ cá koi, bên mé vườn…Những pho tượng ngồi lặng lẽ trong nắng sớm chiều sương. Ta vẫn ngày hai buổi đi về, nhìn mấy pho tượng Phật mà lòng xúc cảm không sao nói nên lời. Những pho tượng Phật ấy không chỉ là gỗ, đá, sành sứ… mà ẩn chứa bao nhiêu điều. Những pho tượng Phật là biểu tượng của tình thương, tỉnh thức, hòa bình, bao dung, giải thoát…Tuần rồi, ta quay clip đưa lên mạng. Dân mạng xem và có nhiều lời khen, tuy nhiên cũng vài lời khác biệt. Một em Mỹ bảo ta hãy thay tượng Phật bằng tượng Jesus. Ta cười thôi, biết sao được bây giờ? Con người ta vốn thiên sai vạn biệt, tâm ý bất đồng. Con người ta tự giam hãm mình trong những tín điều, những thói quen tập quán; tự dán lên trán mình cái nhãn hiệu nào đó và cứ thế mà hành xử. Con người ta tự cầm tù mình trong chính cái “hiểu biết” sai lệch của mình, nhà Phật gọi là sở tri chướng! Mình đã tự giam hãm mình thì chỉ có mình tự giải thoát cho mình mà thôi! Yêu thương sâu đậm như cha mẹ với con cái, yêu thương tha thiết như tình nhân…cũng không giải thoát cho nhau được. Thầy trò trân quý bao nhiêu cũng không giải thoát cho nhau được. Ngay cả thiên thần, thượng đế cũng không giải thoát cho ai được, làm sao giải thoát cho người khác khi mà mình vẫn giam hãm mình trong vòng vô minh, trong sinh tử luân hồi?. Đức Phật cũng không thể giải thoát cho ai được dù tình thương của ngài vô điều kiện, dù năng lực của ngài vốn “vô tri vô sở bất tri, vô năng vô sở bất năng”. Đức Phật chỉ bày phương cách giải thoát, vạch ra con đường giải thoát. Mỗi người tự thân đi, tự mình giải thoát cho mình.
Những pho tượng Phật trong vườn không chỉ là để trang trí. Những pho tượng Phật ấy nhắc nhở ta, tiếp sức ta, truyền cho ta thêm niềm tin và hy vọng để mà sống, để mà đi cho hết cuộc chơi này.
Vườn xuân rực rỡ sắc hoa, ngào ngạt hương hoa…Hương hoa cúng dường Phật, hương hoa làm đẹp cho đời. Những đóa hoa mong manh biết bao nhưng lại trường tồn. Hoa cỏ tồn tại đấy dù có con người hay không có con người. Núi non có thể sập, biển cạn non mòn nhưng hoa cỏ vẫn cứ diệt rồi lại hồi sinh khi xuân về. Mùa đông tàn tạ để rồi mùa xuân lại tăng trưởng. Khi nụ hoa tàn không có nghĩa là hết mà là để hạt dành lại mùa sau. Bảo sanh, ừ thì là sanh; nói diệt, ừ thì là diệt; thật sự vẫn bất sanh bất diệt. Hương hoa rực rỡ mùa xuân, biếc xanh cây lá mùa hạ, lá vàng gấm hoa cẩm tú mùa thu, trơ trụi cây cỏ mùa đông đều là duyên. Cái tướng hoa lá bốn mùa cho đến cái tướng con người, tướng muôn loài đều là giả tướng, là duyên. Duyên vốn không, đã là không thì sanh diệt sao có được? không sanh không diệt ấy chính là pháp thân. Pháp thân Phật, pháp thân ta, pháp thân chúng sanh muôn loại vốn đồng. Tượng Phật bằng sành sứ trong vườn là giả tướng, là duyên hợp mà thành. Một khoảnh vườn nhỏ có đủ cả pháp thân, báo thân, ứng hóa thân. Bởi vậy mà ta nói pháp thân chư Phật khắp ba đời mười phương; báo thân, ứng hóa thân tùy duyên hiện tướng.
Mỗi buổi bình minh lên, thần ánh sang Helios phóng cỗ xe ngang qua bầu trời do những con ngựa có bờm lửa kéo. Mặt đất chan hòa ánh sáng, tràn ngập màu nắng để rồi từ đó hoa nở chim ca, để ta sống với những nghiệp thiện và nghiệp ác, để con người thức dậy ra khỏi đêm dài mộng mị. Ngày mới lại lên, người ra khỏi mộng đêm nhưng vẫn không sao thoát khỏi cơn mộng đời! Thế gian này, muôn sự của loài người chim trong cơn mộng vô minh. Vì mộng trong vô minh nên con người mới tranh đoạt, tru diệt, truy sát, tàn hại nhau, tàn hại muôn loài, tàn hại thiên nhiên suốt từ thuở hồng hoang đến giờ. Lòng tham của con người càng ngày càng tăng trưởng, càng nhiều lại càng muốn thêm. Lòng sân hận của con người càng ngày càng thâm sâu, lửa sân hận thiêu đốt tâm can không một phút ngưng nghỉ. Tham lam, sân hận, si mê nối thành vòng tròn, cái vòng quay bất tận trong cơn mê dài.
Những pho tượng Phật bằng đá, bằng sành sứ…ấy không phải là Phật. Tuy nhiên qua cái tướng ấy để ta nghĩ đến Phật, nhớ Phật, tưởng Phật. Kinh sách nhà Phật nói Phật có 32 tướng tốt 72 vẻ đẹp, đời dễ có mấy ai thấy hay hiểu được? Người ta tạo tác tượng Phật qua cái lăng kính thẩm mỹ văn hóa của riêng mình, qua sự kheo léo hay vụng về của đôi tay người tạo tác. Tâm con người vốn thiên sai vạn biệt nên việc tạo tác tượng Phật cũng rất khác nhau. Người Gandhara cổ, người Tây Tạng, người Hoa, người Hàn, người Nhật, người Việt…đều có tượng Phật riêng của dân tộc mình. Bởi vậy nếu khăng khăng chấp tướng của tượng Phật thì không phải, tuy nhiên nếu bỏ tướng lại càng sai vì mình còn quá mê muội và vô minh.
Những pho tượng Phật trong vườn ta vì là giả tướng nên vẫn sanh diệt. Có tượng qua mùa đông đã bể, gãy… dù rằng pháp thân Phật vẫn bất sanh bất diệt. Xườn xuân đẹp trong sắc màu và hương hoa. Vườn hạ xanh rờn cây lá, vườn thu vàng lay trong đất trời, vườn đông trơ trụi cỏ cây hoặc trinh bạch trong tuyết trắng…Những pho tượng Phật vẫn an nhiên bất động trong khu vườn. Ta vẫn đi về, nhìn những pho tượng Phật mà thấy đời bình yên. Ta thấy đời ta đã quá đủ đầy. Những đóa hoa, những pho tượng Phật nho nhỏ trong vườn xuân là một khoảnh bình yên vô sự trong thế giới vô thường.
Lãng Thanh
Ất Lăng thành, 0326
