Bài Thơ Tháng Tư Cho Quê Hương (April Poem For My Homeland, Vietnam)

01/04/202408:52(Xem: 14044)
Bài Thơ Tháng Tư Cho Quê Hương (April Poem For My Homeland, Vietnam)
30 thang tu

April Poem
For My Homeland, Vietnam
Bài Thơ
Tháng Tư Cho Quê Hương
by Vương Thanh



 
April has come round again
Bringing blooming flowers
And lush green across the land.
This morning, sunny blue sky
With soft patches of white clouds
To relax the wandering mind…
 
Quay vòng lại tháng tư rồi
Muôn hoa nở rộ, đất trời thắm xanh
Sáng nay trời đẹp, nắng hanh
Kia làn mây trắng nhẹ nhàng bay bay
 
Somewhere amidst the tall fir trees,
Birds are tweeting to each other,
A music concert of harmony in nature
Providing a delightful aural feast
To lighten one’s heavy spirit.
 
Tiếng chim lảnh lót rừng cây
Đây dòng suối nhạc hòa hài thiên nhiên
Nhẹ nhàng âm hưởng triền miên
Nghe lòng êm dịu nỗi niềm đầy vơi ...
 
Willow branches sway gently by the lake
Magnolia petals dreamy white and delicate
Cherry blossoms, a cheerful pink, greet the wind
A perfect day and setting for poetic dreams.
 
Mơ màng liễu rũ hồ soi
Mộc lan trắng mịn, hồng tươi anh đào
Đón xuân, hoa mỉm cười chào
Một ngày tuyệt đẹp … đưa hồn vào …cõi thơ
 
 
 
Enchanted Spring is here in April
The earth vibrantly alive with verdant growth
Nature smiles brightly with flowers
Scent of poetry in the air
Yet, my heart’s filled with sadness
This month, it was, many years ago,
From our beloved homeland, we fled.
 
Nàng Xuân diễm ảo đến rồi
Tháng tư, mặt đất nảy chồi mầm non
Thiên nhiên rạng rỡ lục, hồng
Hương Thơ man mác khắp cùng không gian...
Sao lòng ta vẫn buồn mênh mang
Năm xưa cũng tháng tư này,
Quê hương yêu dấu một ngày rời xa !...
 
Our homeland,
A land of peace-loving and enduring people,
A land of poets, of heroes and heroines,
A land rich with four thousand years of history
With a culture deeply rich in mythology and poetry,
But ravaged by wars, 
And the obsessive greed of our northern neighbor,
Who sought to rob us of our freedom and the fruits of our labor!
 
Quê Hương chúng ta,
Vùng đất của dân tộc kiên cường, yêu chuộng hòa bình
Vùng đất của thi nhân, anh hùng, liệt nữ
Với hơn bốn ngàn năm lịch sử trải dài
Với nền văn hóa ngát hương thi ca và huyền thọai
Nhưng bị cảnh tàn khốc của chiến tranh
từ lòng tham không đáy của láng giềng phương bắc
Họ muốn bóc lột sức lao động
Họ muốn cướp đi Tự Do của người Việt !
 
 
 
Vietnam, O Vietnam!
For centuries you had borne the chains of foreign domination
For centuries you have risen and fought against Chinese invasions
 
Việt Nam, Hỡi Việt Nam
Bao nhiêu thế kỷ chịu gông cùm ngoại tộc
Bao nhiêu thế kỷ vùng lên kháng chiến chống giặc Tàu
 
I can still hear
The echoes of Mê-Linh drums,
The calls to arms for men and women to fight for Freedom,
The thunderous stomp of white elephants, bearing women generals,
Chasing unwelcome invaders back to their borders.
 
Ta còn nghe
tiếng vọng trống Mê Linh,
kêu gọi người dân giành độc lập cho quê hương
Tiếng chân đàn voi như sấm sét hung cuồng
Trên lưng chúng những nữ anh hùng dân tộc
Rượt đuổi giặc xâm lăng trở về biên giới.
 
I can still see
In the waves of Bạch-Đằng river
The fire and smoke of many battles;
The river a dark red with blood of Mongol invaders,
The Mongol hordes that conquered China,
Were severely beaten time after time
By the Vietnamese people
United in Fighting Spirit As One Man!
 
Ta còn thấy,
trong sóng nước Bạch Đằng
Khói lửa chiến tranh
Dòng sông đỏ thẫm máu giặc Mông Cổ
Giặc Mông đó từng chinh phục Trung Hoa
đã nếm mùi thảm bại bao lần
dưới sự đoàn kết
Triệu Triệu Người, Lòng Như Một
Của giòng giống Lạc Hồng …
 
Vietnam, O Vietnam,
The land of elegant, modest, and brave women.
In peaceful time, she takes care of the family
During wartime, she’ll put on soldier clothes 
To fight the enemies.
Self-sacrificing is she, the Vietnamese mother
Always providing her children the best she can offer
Beautiful is the Vietnamese lady,
In her traditional ao-dai dress,
Showing her lovely figure in world fashion’s best.
Elegant and charming is the Vietnamese beauty
With voice sweet as music
and playful manners to heart-tease…
 
Việt Nam, Hỡi Việt Nam
Vùng đất của những người phụ nữ thanh lịch,
khiêm tốn và can đảm
Thời bình, họ chăm sóc gia đình
Thời ly loạn, khoác áo lính chống quân thù
Họ chăm lo và hy sinh cho con cái,
được những điều tốt đẹp nhất mà họ có thể làm
Ôi, người mẹ Việt Nam ...
Tà áo dài tha thướt góp sắc hương cùng thời trang thế giới
Nét thanh lịch, vẻ kiều mỵ là giai nhân xứ Việt
Giọng êm như suối nhạc,
lời nói đoan trang, dịu dàng....
 
Vietnam, O Vietnam,
The land blessed with many beautiful sceneries.
In the North:
World-famous Ha Long bay and “Return Sword” lake,
Must-see sights for the world travelers to enjoy during their stay.
In the Central:
History becomes alive in a visit to the Hue palaces,
And from the boats on the Perfume River
With“opera-folk” singing carried by the wind,
Bring forth nostalgic memories and love for our fellow Vietnamese.
In the South:
The capital city Saigon bustles with vibrant life,
From early morning to past midnight,
With sidewalk food carts and small shops along the streets.
The lively sounds and sights of a city that never sleeps.
Nearby, the cities of NhaTrang and VungTau:
Destinations for the world’s most beautiful beaches…
 
Việt Nam, Hỡi Việt Nam
Vùng đất của danh lam, thắng cảnh
Miền Bắc:
vịnh Hạ Long tiếng tăm hoàn vũ
Hồ Hoàn Kiếm thắng cảnh “phải xem” cho du khách phương xa
Miền Trung:
Lịch sử như sống lại
khi viếng thăm cung điện Huế xưa
Từ những chiếc thuyền trên giòng sông Hương
Điệu hò Huế thoảng trong làn gió
Chở hoài niệm và tình yêu quê hương
Miền Nam:
Thủ đô Sài Gòn tràn sức sống
Từ sáng sớm đến quá nửa khuya
Những quán hàng rong, những tiệm hàng dọc theo phố xá
Náo nhiệt, sống động của thành phố không bao giờ ngủ
Gần đó, thành phố Nha Trang, Vũng Tàu
Nơi dừng chân khách du lịch đến những bãi biển tuyệt vời....
 
VietNam and Vietnamese,
The land and language of poetry,
Where musical intonation is inherent in the language,
Where the phrase “beautiful like a poem” is fairly common,
Where almost anyone you meet on the street,
May have written a few love poems
Or can easily recite many lines of popular folk verses.
It’s often said that every Vietnamese has the heart of a poet.
 
Việt Nam và tiếng Việt
Vùng đất và ngôn ngữ của thi ca
Trong ngôn ngữ đã chứa luôn nhạc điệu
“Đẹp như thơ” là câu nói phổ thông
Khi Bạn gặp một người Việt ngòai đường phố
Có lẽ người đó đã từng làm thơ
Hoặc thuộc lòng nhiều vần thơ nổi tiếng
Có câu nói là “mỗi người việt đều có hồn thi sĩ”
 
VietNam, O VietNam,
Homeland of poets, of self-sacrificing ancestors.
Throughout history, you had fought off all foreign invasions.
But now,
Our lands are no longer protected through battles,
But either sold or leased for decades to our millennial-old northern aggressor.
Until when, 
Will the Vietnamese people stand up and be united
To help the Motherland survive on the world’s map,
To protect our mother tongue and cultural heritage, 
For the future generations of the Vietnamese race.
 
Việt Nam, hỡi Vịệt Nam
Vùng đất của thi nhân, anh hùng liệt nữ
Mấy ngàn năm chống đuổi giặc xâm lăng
Nhưng bây giờ,
đất đai của chúng ta không còn được bảo vệ bằng binh lực
Mà lại đem cho thuê, bán cho bọn giặc xâm lăng
Biết đến bao giờ
người Việt cùng đứng dậy đồng lòng đoàn kết
giúp quê hương tồn tại mảnh dư đồ,
bảo vệ tiếng Mẹ  và di sản văn hóa thân thương
cho những thế hệ sau của giòng giống Lạc Hồng
 

Vương Thanh
04.2013, English & Viet translation








Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/04/2026(Xem: 631)
Trùng Khổ Thích Minh Chánh Sương lạnh chiều tàn cuộc trần ai Đá dựng bên lều gối tựa vai Miên man sương khói đời sương gió Tím cả khổ đau phủ nhân loài Đau buồn chưa dứt tận đáy lòng Lại vừa nhuốm lấy kiếp sầu đông Len lổi vào trong chùm thiên biến Khổ nọ sầu kia cứ chất chồng Vốn dĩ đường xưa mãi lưu thông Nhưng vì dan díu kiếp tang bồng Nên sầu nhân thế, sầu nhân thế Cứ vậy mà nghe rối tơ lòng Xao xác từng không nhuốm ly tan Đau khổ chồng nhau kiếp cơ hàn Ôi, cõi nhân sinh sầu vạn cổ Rưng rức huyết lệ giữa trần gian. Vạn Hạnh ngày 16/4/2026
15/04/2026(Xem: 1452)
Giữa dòng đời vô thường biến động, hiếm có ai khi tuổi đã xế chiều mà tâm vẫn an nhiên, trí vẫn sáng suốt, và lòng vẫn hướng trọn về Tam Bảo như lão cư sĩ Thị Tâm Ngô Văn Phát (hình trên, cụ đứng bên phải HT Bảo Lạc, bên trái là con trai cụ, anh Thị Chơn Ngô Ngọc Diệp). Cuộc đời của Cụ là một hành trình dài qua bao thăng trầm lịch sử, nhưng cũng chính là một minh chứng sống động cho sức mạnh của chánh tín và hạnh nguyện tu tập bền bỉ. Lão cư sĩ Thị Tâm sinh ngày 30/10/1929 (Kỷ Tỵ), từng là Thủ khoa Khóa 11 Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam (1955), giữ cấp bậc Trung Tá Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Cụ đã trải qua những năm tháng gian lao trong lao tù cải tạo tại Hoàng Liên Sơn. Sau đó, định cư tại Hannover (CHLB Đức) từ năm 1984, Cụ tiếp tục dấn thân phụng sự đạo pháp và cộng đồng, cộng tác lâu dài với báo Viên Giác, đảm nhiệm vai trò Hội trưởng Hội Phật tử Việt Nam tại CHLB Đức suốt nhiều năm.
15/04/2026(Xem: 1180)
Chẳng quản ngại đường đi chật hẹp, Hay bản án chất chồng những hình phạt vây quanh, Tôi là người làm chủ vận mệnh của mình, Tôi là thuyền trưởng lèo lái linh hồn về bến đẹp !
14/04/2026(Xem: 716)
Đại Ngàn Nguyên sơ…! Du Tăng lên núi ngồi chơi Nghe “Thần” hỏi nhỏ, mấy lời kinh xưa…? Du Tăng bạch vấn nhị Thừa…? Kinh không bát nhã, hỏi thưa đáp rằng..? Đời người mấy kiếp thời dong Đáp rằng: nghìn kiếp, giữa dòng nhân sinh. Đời người mấy kiếp lụy tình..? Đáp rằng: Nghìn kiếp, một mình sinh ra. Đời người mấy kiếp trong ta Đáp rằng: nghìn kiếp, ta bà khổ vui… Đời người mấy kiếp ai ơi Đáp rằng: nghìn kiếp, phải thời tu thân. Đời người mấy kiếp nhớ ân…? Đáp rằng Phật dạy: bốn phần ân sâu…? Đời người mấy kiếp hồi đầu..? Đáp rằng Phật dạy: Niệm lầu Phước duyên. Đời người mấy kiếp ngồi yên, Đáp rằng lữa đốt, bến thuyền sân si…? Đời người mấy kiếp oai nghi…? Đáp rằng tham ái, sầu bi não phiền. Giờ này, rừng hát cõi huyền, Du Tăng về chốn, tịch hiền thênh thang. Y vàng giới luật nghiêm trang. Du Tăng độc bước, đại ngàn nguyên sơ. Riêu phong cổ Thụ huyền cơ Độc cư tịch tọa, bến bờ tự do. Trăm năm rừng hát “U Bò”. Du Tăng ghé lại, nắng tà hu
10/04/2026(Xem: 2835)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1773)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1721)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 1977)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 2654)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1707)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.